Chương 1394: Tên ác đồ nhà ngươi!
Tô Minh mỉm cười, mắt lóe tia sáng, lạnh nhạt nói:
- Ta làm sao?
Ông lão đạp bước tới trước.
Ông lão mặt xấu xí da mặt trắng bệch, bản năng thụt lùi, suýt té ngửa, bộ dạng như gặp quỷ. Nhưng dù sao ông lão là tu sĩ, có năng lực tự khống chế, vừa thụt lùi vừa hít sâu, vội nặn nụ cười nhưng còn khó coi hơn khóc.
Ông lão vội nói:
- Không... Không có gì, vãn bối không biết tiền bối giáng lâm, lúc trước chào hàng những đan dược bị vứt đi, hy vọng tiền bối khai ân, tuyệt đối đừng trách phạt.
Dường như ông lão đã bình tĩnh trở lại, giọng nói có vẻ cầu xin.
- A?
Tô Minh nhìn ông lão trước mặt, biểu tình nửa cười nửa không, lại bước ra một bước. Ông lão biến sắc mặt, vội vàng lùi mấy bước.
Tô Minh nói:
- Ngươi thật sự phán đoán ra ta là tiền bối hay... Ngươi... Nhận ra ta?
Ánh sáng trong mắt Tô Minh bùng cháy, lại đạp bước tới trước. Ông lão phát ra tiếng hét chói tai, nhưng không lùi nữa mà quỳ rạp trước mặt Tô Minh.
Ông lão run cầm cập vội nói:
- Tiền bối thứ tội, tiền bối tha mạng, trước kia tiểu nhân không biết tiền bối, chẳng qua mới rồi đột nhiên phát hiện dưới chân tiền bối không có bóng nên mới hiểu ra thì ra người là tiền bối tông môn tu luyện Thất Mệnh thuật có điều thành tựu!
Tô Minh nhướng mày nhìn kỹ ông lão trước mắt, bộ dạng và lời chào hàng trước đó khuấy động ký ức hắn, như trở lại lúc ở Phong Quyến bộ lạc, gặp ông lão tên là Bối Khung.
Ông lão và người trước mắt trừ y phục ra thì giống y như đúc, từng buôn bán ít thảo dược cho Tô Minh, còn đưa hắn một túi trữ vật lủng lỗ. Vốn khi phát hiện người này Tô Minh không có gì bất ngờ, hắn cảm thấy thế giới quái dị này ông lão trước mắt không phải người quen thuộc thứ nhất hắn gặp được. Thiên Tà Tử, hay Đức Thuận khuôn mặt khác biệt, hoặc là Lan Lam đều cho Tô Minh cảm giác đặc biệt. Bởi vậy lúc ông lão xuất hiện, tuy Tô Minh trông thấy nhưng biểu tình không thay đổi, lòng không nổi gợn sóng nhiều, chỉ âm thầm chú ý.
Nhưng khi ông lão thấy rõ mặt Tô Minh thì lộ vẻ kinh khủng không thể kiềm chế làm hắn đầy hứng thú. Nên biết bộ dạng hiện nay của Tô Minh không phải hắn mà là ông lão, nếu lão biết Vương Đào thì thôi. Nhưng dù là trước đó quen Vương Đào cũng không thể nào trông thấy mặt thì lộ biểu tình rung động như vậy. Trừ phi ông lão từng tham gia cái chết của Vương Đào, nhưng việc đã qua tám năm, coi như thật sự có nhungs tay vào, lấy tu vi của lão tuyệt đối không mất bình tĩnh như vậy, bị Tô Minh hù đến biến sắc mặt.
Còn có một khả năng khiến Tô Minh đầy hứng thú đó là có lẽ ông lão thật sự nhận ra hắn không phải Vương Đào mà là Tô Minh!
Tô Minh ôm nghi ngờ liên tục đi ra mấy bước, toát ra uy nhiếp hướng tới ông lão, bức ép muốn đè sụp tinh thần lão, để lão nói thật ra. Tô Minh không ngờ bị hắn bức ép ông lão nói ra câu giải thích như vậy, nghe thì khá phù hợp nhưng suy nghĩ kỹ lại không hợp với tình huống lúc trước.
Cho nên Tô Minh nhíu mày.
Tuy nhiên, ông lão quỳ xuống nói nhanh, thanh âm không nhỏ, tình hình chỗ này khiến đệ tử Thất Nguyệt tông ở phía xa chú ý rồi, có nhiều ánh mắt nhìn qua, có người chạy nhanh tới gần.
Chuyện này liên quan đến bí mật của Tô Minh, hắn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền