ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Cầu Ma

Chương 1406. Sài ngộ

Chương 1406: Xuân Bóng Đêm

Người đàn ông trung niên áo đỏ Đạo Hàn lắc đầu, nói:

-Tiếc là thuật này rốt cuộc chỉ là đạo tiên cảnh, nếu là thuật pháp đạo tôn cảnh ảnh hưởng tầng thứ bảy thiên ngoại thiên thì mức độ đáng sợ của người này đến cảnh giới khủng bố rồi.

Giờ phút này, ở tầng thứ bảy thiên ngoại thiên, trên bầu trời trận pháp do mười hai trưởng lão tổ thành có một khu vực nhỏ đến chỉ cỡ móng tay sắp ngưng kết thành bông tuyết.

Tô Minh đứng trên la bàn, chậm rãi cúi đầu, tay phải vung lên. Bông tuyết bên ngoài sáu tầng thiên ngoại thiên phút chốc tan biến, bao gồm la bàn hắn đứng không còn chút khí lạnh. Tô Minh đứng đó không biết sao có cảm giác sắp hòa cùng trời đêm, dường như hắn chính là bóng đêm.

-Uy lực của thuật này... Tạm được.

Tô Minh nhắm mắt lại, một lúc sau khi mở ra thì tay phải hư không ấn la bàn dưới thân.

-Trận thứ mười sáu!

Một ngày một đêm xông trận, đệ tử Thất Nguyệt tông nhìn chăm chú, thời gian này thuộc vè cuộc tình diễn đơn độc của Tô Minh. Tô Minh từ tòng trận thứ nhất bắt đầu đến bây giờ đã xông qua mười lăm trận, hình ảnh này rung động đệ tử Thất Nguyệt tông, đập tan mọi ánh mắt châm chọc trước đó, còn sót lại là... Giật mình.

Tô Minh xông trận đã khiến những trưởng lão tầng thứ năm thiên ngoại thiên chú ý, dù là Lan Lam cũng ra khỏi cung điện dõi mắt nhìn.

Hành động một hơi xông qua mười lăm trận đã rất lâu không có trong ký ức của mọi người, chỉ ở một đoạn thời gian nào đó mới xuất hiện tình hình tương tự. Nhưng những người trong thời gian đó đã mất tích, còn sót lại chỉ có bọn họ ở tầng thứ năm thiên ngoại thiên.

-Thu, thiên chi ảnh!

Mắt Tô Minh chợt lóe, trận pháp ầm ầm chuyển động. Tô Minh giơ tay phải lên vung hướng bầu trời. Cùng với la bàn di chuyển, trên bầu trời từ màu đen đặc biến thành đỏ. màu đỏ thay thế bóng đêm, khiến bầu trời đỏ rực, đây không phải màu lửa mà là sắc thu, như máu nhuộm bầu trời. Mơ hồ có cảm giác điêu linh theo đến, làm người Tô Minh tiêu điều như sự sống héo mòn.

Cùng lúc đó, la bàn như biến thành một thân cây, lá cây rơi rụng, không có gió nhưng mỗi mảnh lá đại biểu sự sống đang rụng. Dường như trong mùa này vạn vật không thể thay đổi, phải đi hướng cái chết.

Tô Minh trầm mặc, giờ phút này hắn như hóa thân trở thành thân cây, lá cây rụng không chỉ mang theo sự sống còn có ký ức, mọi thứ trong sinh mệnh của hắn.

Tô Minh nhỏ giọng nói:

-Hay cho thu ảnh thuật.

-Nhưng ta thích thu, không phải bóng dưới hoàng hôn mà là lặng lẽ héo tàn trong đêm tối. Đây mới là ta muốn... Thu, thiên chi ảnh!

Mắt Tô Minh chợt lóe, trong mắt lộ ra lĩnh ngộ. Bầu trời đỏ bị màu đen nhuộm thành tím, sắc tím ngày càng đậm cho đến khi biến trở về đen.

Vào giây phút này, cây thu do Tô Minh biến ra bị màu đen bao trùm, như giấu trong đêm tối. Người ta không thấy lá cây rơi, nhưng trong sáu tầng thiên ngoại thiên Thất Nguyệt tông, thực vật, cây cối trên các ngọn núi cùng héo tàn, dường như việc xảy ra cùng một lúc. Giây trước không ai phát hiện, không giống lá thu chậm rãi rơi trong hoàng hôn. Thu trong đêm thay đổi vào một giây.

Bóng đêm vĩnh hằng, cây ảo tan biến. Tô Minh đứng đó, ámi tóc tím tung bay, không biết từ khi nào mi mắt khép mở ra lộ con ngươi đen mà bóng đêm không thể nhuộm thấm.

-Trận

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip