Chương 1423: Sài ngộ
Ánh sao rơi, ngôi sao nhấp nháy trong trời đêm như nhìn xuống mặt đất. Tô Minh ở trong thôn đang ngồi giữa sân chặt củi. Biểu tình của Tô Minh rất bình tĩnh, chặt cũi ngay ngặt đặt bên cạnh, khác với ông lão vứt củi lung tung. Củi ông lão đốn kích cỡ khác nhau, độ dày khác nhau, chặt xong thì xung quanh tràn đầy vụn gỗ. Còn Tô Minh, tất cả củi gỗ bị chặt xong gần như không có gì khác biệt. Ngay cả tiếng đốn củi cũng rất có quy luật, điều này khác với ông lão. Mãi đến nửa đêm, cửa phòng sau lưng Tô Minh két một tiếng, ông lão mặc áo ngắn chắp tay sau lưng đi ra, đứng bên cạnh hắn. Ông lão nương ánh trăng nhìn Tô Minh chẻ củi.
Ông lão nhíu mày nói:
- Ngươi đốn củi như vậy là sai rồi.
Tô Minh đặt búa xuống, ngẩng đầu nhìn ông lão.
- Chỗ nào sai?
Đây là lần đầu tiên Tô Minh lên tiếng từ khi đến sân này.
- Chỗ nào cũng sai, ngươi không phải chẻ củi mà đang chém người! Thôi, tiếng ngươi đốn củi ồn ào làm lão già ta không ngủ yên. Nào nào nào, để ta dạy ngươi cách chẻ củi!
Ông lão giọng điệu dạy bảo tiến lên đẩy Tô Minh ra, ý bảo hắn đứng dậy. Tô Minh đứng dậy, ông lão liền ngồi trên ghế gỗ, cầm búa lên, lấy củi ra, bùm một tiếng, lưỡi búa chặt vào gỗ. Ông lão liên tục chặt vài cái mới vang tiếng két, chém củi gỗ thành hai nửa kích cỡ khác nhau rơi rụng hai bên.
Ông lão ngẩng đầu lên liếc Tô Minh:
- Xem hiểu chưa?
Tô Minh lắc đầu, nói:
- Không.
Ông lão nói:
- Tiểu tử nhà ngươi ngộ tính kém quá. Nhìn kỹ đây, lão già ta lại biểu thị cho ngươi một lần.
Ông lão lại cầm một khúc củi, giơ búa lên bùm một tiếng chẻ củi thành hai nửa.
Ông lão vẻ mặt mong chờ nhìn Tô Minh:
- Lần này xem hiểu rồi đi?
Tô Minh nhíu mày, vẫn lắc đầu, nói:
- Không.
- Ngươi... Ngươi... Thôi được rồi, ta lại biểu thị lần nữa!
Ông lão phun nước meiéng vào hai tay, cầm búa lên lại chẻ củi.
- Hiểu chưa?
- Không.
- Lần này hiểu rồi chứ?
- Thêm chút nữa.
Cứ thế thời gian chậm rãi trôi qua, chớp mắt đã hai tiếng đồng hồ. Ông lão liên tục chẻ củi, Tô Minh lắc đầu nguầy nguậy. Mãi khi trong sân còn có một khúc gỗ cuối cùng, ông lão trợn trắng mắt.
- Thằng nhóc nhà ngươi cố ý chọc giận lão ta phải không?
Ông lão quăng cây búa đi, tức giận nhìn Tô Minh. Ông lão xoa cổ tay, đốn củi suốt hai tiếng làm lão thấy mệt.
Tô Minh vẻ mặt bình tĩnh suy tư, nhìn ông lão, nghiêm túc gật đầu.
Tô Minh chắp tay, cúi gập đầu nói:
- Lần này hiểu rồi, đa tạ tiền bối chỉ điểm.
Ông lão trừng mắt, cáu kỉnh hỏi:
- Hiểu? Ngươi hiểu cái gì?
- Ta chẻ củi mỗi một khúc nghe ngắn, có quy luật nhưng như vậy là vì cố ý, dù không cảm giác nhưng tự nhiên mà thành.
Tô Minh bình tĩnh nói:
- Tiền bối chẻ cũi mỗi một khúc là tự nhiên, dù lớn hay nhỏ, răng cưa, ta không tìm thấy hai cái giống y nhau, giống như cuộc đời không có hai người giống y như đúc, cùng lắm là gần giống.
- Tiền bối không phải chẻ củi mà là chẻ nhân sinh.
Thanh âm vang vọng trong đêm khuya. Ông lão nghe xong im lặng thật lâu sau chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Tô Minh.
Ông lão tức giận đứng bật dậy trừng Tô Minh:
- Chỉ là chẻ củi mà ngươi nói tràng giang đại hải. Lão ta báo cho ngươi biết, ta chẻ củi chỉ bởi vì làm như vậy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền