ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Cầu Ma

Chương 1442. Ta, Không Có Nước Mắt

Chương 1442: Chém Đạo Tôn [2]

Ầm ầm ầm ầm ầm!

Một tiếng vang thật lớn quanh quẩn bốn phương tám hướng, khiến hư vô vặn vẹo, có sóng gợn dao động. Ông lão mặc đạo bào hộc máu, nhanh chóng thụt lùi, trước mặt lão có hai bóng trắng xé gió lao tới. Chính là Đại Bạch và Ngũ Bạch. Hai con chó trắng có tu vi Đạo tôn, giờ chúng lao ra tràn ngập thần thông làm ông lão mặc đạo bào có ảo giác như không phải thấy hai linh thú mà là hai tu sĩ thân hình quái dị, tu vi Đạo tôn giống như lão.

Ông lão mặc đạo bào sắc mặt âm trầm nói:

- Chết tiệt, Thất Nguyệt tông lấy ở đâu ra hai linh thú cực kỳ quý giá như vậy? Khốn kiếp!

Ông lão mặc đạo bào không kịp lau máu nơi khóe miệng, chỉ muốn chạy trốn, không suy nghĩ có nên đánh chết Tô Minh không, trong đầu tràn gnập ý định mau chóng bỏ chạy.

Một con chó trắng thì ông lão mặc đạo bào còn đối phó được, nhưng hai con chó trắng xuất hiện làm lão hiểu tuệt đối không có khả năng giết chết Tô Minh nữa. Trừ phi hai con chó trắng linh trí không cao thì còn chút cơ hội, nhưng tiếp xúc sơ thì lòng ông lão mặc đạo bào run lên, có cảm giác linh thú như tu sĩ. Ông lão mặc đạo bào nhanh chóng thụt lùi. Khóe môi Tô Minh cong lên cười lạnh, mắt lóe sát khí, nhấc chân lao hướng ông lão mặc đạo bào.

Ông lão mặc đạo bào nhìn chằm chằm Tô Minh, thụt lùi cực nhanh.

- Hôm nay tạm tha cho ngươi một con đường sống, sao còn chưa cút?

Tuy ông lão mặc đạo bào kinh sợ tu vi của hai con chó trắng nhưng vẫn giữ vẻ mặt kiêu ngạo, lời nói rất là ngạo mạn.

Ông lão mặc đạo bào chắc chắn tam hoàng tử không có tu vi cao bao nhiêu, dù có hai con chó trắng nhưng không dám đuổi theo lão, hắn không muốn kéo dài thời gian. Dù sao thân phận của hắn đặc biệt, nếu ở đây lâu khó tránh khỏi khiến người khác chú ý, tam hoàng tử sẽ không muốn chuyện này xảy ra. Bởi vậy ông lão mặc đạo bào tự tin đối phương sẽ không làm khó lão.

Tô Minh lao tới trước, lạnh nhạt nói:

- Nhưng ta còn chưa muốn tha cho ngươi.

Mắt Tô Minh lóe sát khí, ông lão mặc đạo bào hừ lạnh một tiếng. Cùng lúc đó, ông lão mặc đạo bào cảm giác có hai hơi thở Đạo tôn đến từ hai hướng lao nhanh tới gân lão.

Ông lão mặc đạo bào lạnh lùng cười:

- Đã có Đạo tôn khác đến, nếu ngươi còn không biết tốt xấu thì đừng đi nữa.

Ông lão mặc đạo bào không dừng lại mà tiếp tục thụt lùi, lão chờ hai tu sĩ có hơi thở Đạo tôn đến. Chỉ cần người đến không phải là Thất Nguyệt tông thì hôm nay sẽ là tai họa cho tam hoàng tử.

Khi ông lão mặc đạo bào thụt lùi thì mắt Tô Minh chợt lóe, khóe môi cong lên. Mắt ông lão mặc đạo bào ảnh ngược nụ cười kia, con ngươi co rút, cảm giác nguy hiểm xuất hiện. Khóe mắt ông lão mặc đạo bào nhìn hai hướng, có hai luồng sáng trắng từ chân trời lao đến. Trong hai luồng sáng trắng kia có hai con chó trắng.

Khi thấy hai con chó trắng thì Đạo tôn biến sắc mặt, tinh thần chấn động như dậy sóng. Ông lão mặc đạo bào cứ nghĩ mình nhìn lầm, quay ngoắt nhìn đằng trước, hai con chó trắng lúc trước vẫn đang ở bên cạnh Tô Minh.

- Bốn... Bốn con. Sao có thể? Nguyên Cổ Táng quốc làm sao tìm được bốn con linh thú bộ dạng giống y như đúc và có tu vi Đạo tôn?

Lòng ông lão mặc đạo bào tràn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip