Chương 1476: Bao Nhiêu Luân Hồi Đạo Vô Nhai
Ai đi vào sinh mệnh của ngươi là do vận mệnh quyết định, ai ở lại trong cuộc đời ngươi là vận mệnh không thể quyết định. Chỉ có bản thân mình mới quyết định điều này.
Nếu đã không thể quên thì đừng quên, khiến tất cả thành trống rỗng, khiến tất cả thành ánh chiều tà theo bóng đêm buông xuống mà tan biến không còn bóng dáng.
Tô Minh lướt qua Thiên Tà Tử đội mũ mặc áo tơi, tựa như cuộc đời hắn từ đông đi hướng hoặc là xuân hoặc là mùa khác. Tô Minh đi đến cửa thành, sau lưng đã không còn gió tuyết.
Tô Minh đi vào trong thành, sau lưng hắn là tiếng Thiên Tà Tử khẽ khàng thở dài, bên trong chất chưaa thương hại, phức tạp, kiêu ngạo.
Thương hại cuộc đời Tô Minh, phức tạp sự lựa chọn của hắn, kiêu ngạo con đường hắn đi. Tiếng thở dài xa dần, cách Tô Minh ngày càng xa. Tô Minh đi ra khỏi cửa thành bước vào đô thành Cổ Táng quốc, tiếng thở dài sau lưng như bị thời gian ngăn cách không còn.
Tô Minh không quay đầu lại, hắn đi trong đô thành, đi, đi mãi.
Tô Minh không cần biết phương hướng, bởi vì khi bước vào thành hắn đã thấy hướng đi. Tô Minh nhìn phương xa có ba ngọn tháp cao đứng trong thành đô, mỗi một tháp cao phần đỉnh có một người khoanh chân ngồi.
Trên tháp chính giữa là một người mặc hoàng bào ngồi, khí vận đậm đặc dường như thiên địa, tang thương, Cổ Táng quốc lấy người này làm trung tâm. Giống như nơi người này ở chính là Cổ Táng quốc, nếu y không ở thì Cổ Táng quốc không còn gọi là Cổ Táng!
Y là vua của Cổ Táng quốc, là hoàng ngưng tụ khí vận nguyên Cổ Táng quốc.
Bên cạnh y, trên đỉnh ngọn tháp thứ ba có một người đàn ông trung niên khoanh chân ngồi. Trông người đàn ông này rất đẹp, tràn ngập cảm giác yêu dị, rất mãnh liệt đến nỗi thành hơi thở vòng quanh gã. Tô Minh nhìn qua, cảm thấy đó là thứ không hợp với thiên địa nhất. Dường như người này hoàn toàn không hợp khí vận, hoàn toàn không dung hợp, không dung thiên địa, không dung thương khung, không dung thế gian vạn vật chúng sinh. Bởi vì... Thiên địa cũng tốt, thương khung cũng thế, chúng sinh vạn vật, không có khả năng vượt qua gã về đẳng cấp, bởi vì gã là người duy nhất sáng tạo trong thương mang.
Gã có thể sáng tạo thiên địa, cho nên không thể nào dung nhập vào thiên địa. Gã có thể sáng tạo thương mang thì cần gì hạ thấp thân phận dung hợp thương mang? Gã có thể sáng tạo, thay đổi vạn vật chúng sinh nên cần gì dung hòa? Nếu nói dung hòa thì nên là thiên địa, thương khung, vạn vật chúng sinh nên thử dung hợp với gã.
Con đường gã ngưng tụ cực kỳ bá đạo, gã chính là Tu La!
Trong ba tòa tháp cao, chính giữa là đế hoàng, thứ ba là Tu La. Trên tháp cao thứ nhất có bóng người khoanh chân ngồi, người đó đang nhìn Tô Minh.
Người kia mang theo tang thương, năm tháng trôi qua, dường như khoanh chân ở đây thật lâu, ngồi chờ Tô Minh rất lâu rồi.
Người ấy không có ngưng tụ khí vận nguyên Cổ Táng quốc như đế hoàng, không có loại cực kỳ bá đạo ta chính là sáng thế giống Tu La. Nhưng người kia tồn tại lại như có thể phân biệt ra thật giả, nhìn thấu hết thảy hư ảo, thậm chí nhìn thấu hơi thở năm tháng khó hình dung.
Hơi thở này cực kỳ trí tuệ, là chugn điểm sinh mệnh có thể ngộ ra, là một con đường dường như hiểu ra khí vận, hiểu ra bá đạo, hiểu ra vạn vật, tất cả
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền