Chương 56: Địa bàn Bắc Sơn
Phải biết rằng, từ trước đến nay, Vương Vũ vẫn kiên trì ra suối tắm rửa mỗi ngày, tiện thể "giải quyết nỗi buồn" để "gửi hơi ấm" xuống hạ nguồn. Hắn làm vậy không phải vì ưa sạch sẽ, mà cốt là để giảm bớt mùi cơ thể.
Nếu mùi cơ thể quá nồng, cho dù hắn có Ẩn Nấp Bị Động cấp 8 thì sơ hở vẫn rất lớn. Gặp phải những kẻ có khứu giác nhạy bén như loài chó mèo, rất dễ bị thiệt thòi.
Vương Vũ vui mừng khôn xiết. Hắn không ngờ thiên phú huyết mạch nhánh này lại mạnh hơn mình tưởng tượng. Nhất là việc có thể tăng 10% hiệu quả ẩn nấp và dùng mùi cây cỏ xung quanh để che đi mùi cơ thể, đúng là bá đạo vô cùng. Bây giờ thì tốt rồi, điểm yếu này đã được bù đắp.
Sau đó, Vương Vũ nhìn mấy sợi rễ Ma Quỷ Đằng còn lại, không tiếp tục ăn nữa. Sinh mệnh của hắn hiện chỉ còn 178 điểm, vẫn chưa an toàn, nên hắn cần thêm Độ no để hồi phục.
Chỉ có điều, thung lũng này đã biến thành một bãi đất trống, không còn một cọng cỏ, biết đi đâu kiếm thức ăn bây giờ?
Vương Vũ ngơ ngác nhìn quanh. Toàn bộ thung lũng bây giờ trông như vừa bị một người nông dân cần cù nào đó khai hoang, khắp nơi đều là bùn đất đen sì, không thấy một chút thảm thực vật nào. Những lùm cây đã biến mất tăm, ngay cả sáu cây đại thụ từng là nơi trú ngụ của bầy chim nhỏ màu đỏ cũng không còn dấu vết.
Chẳng lẽ đều bị Ma Quỷ Đằng hút cạn rồi sao? Chính sách "ba sạch" của bọn giặc cũng chỉ đến thế này là cùng.
Chúng vốn đã trụ vững sau sự càn quét của quân đoàn Châu Chấu Răng Sắt, nhưng cuối cùng lại không thoát khỏi kiếp nạn lần này. Còn đám kiến đỏ trong Ma Quỷ Đằng lần này, không biết là tộc kiến đang khống chế Ma Quỷ Đằng, hay cả hai cùng cộng sinh với nhau?
Vương Vũ chỉ do dự một giây liền đưa ra quyết định. Trong đầu hắn lóe lên một ý nghĩ: chuyển sang nơi khác, đến cuối thung lũng phía bắc, cũng chính là chân núi Bắc Sơn.
Trước khi rời đi, Vương Vũ đi ngược lên thượng nguồn mấy trăm mét mới phát hiện dòng suối không thật sự cạn, mà là dòng chảy ban đầu đã bị thay đổi, khiến nước suối tràn lênh láng ra xung quanh.
"Khoan đã?"
Vương Vũ nhanh chóng đi đến bên dòng suối nhỏ và giật nảy mình. Con suối hôm qua nước còn chảy xiết, bây giờ đã cạn khô!
Hắn vội vàng đi ngược lên thượng nguồn thêm một đoạn, tìm một chỗ nước suối coi như trong sạch, uống một hơi cho đã, góp đủ 50 điểm Độ no để kích hoạt thiên phú Tự Lành cấp 6, hồi phục được chút sinh mệnh nào hay chút ấy.
Nghĩ vậy, Vương Vũ chui ra khỏi khe đá, tìm mấy tảng đá bị Ma Quỷ Đằng lật tung để đè lên đám rễ, giấu chúng đi, cuối cùng còn dùng đá chặn cả lối vào.
Lúc này, Vương Vũ đi thẳng đến dòng suối nhỏ trong thung lũng.
"Đi!"
Đôi chân ngắn cũn của Vương Vũ guồng lên thoăn thoắt. Dù mặt đất trong thung lũng đã bị Ma Quỷ Đằng cày nát, hắn vẫn duy trì được tốc độ trăm mét tám giây.
Nhưng thể lực của hắn cũng sụt giảm nhanh chóng. Thể lực là một thuộc tính rất đặc biệt. Sau khi cạn kiệt, nó sẽ tự động hồi phục rất nhanh, kể cả khi không có Độ no. Dù ba ngày không ăn gì, thể lực cũng sẽ không có thay đổi quá lớn, nhiều lắm là giới hạn thể lực có giảm đi một chút. Vương Vũ đã làm thí nghiệm vào mùa đông năm ngoái.
Cứ thế chạy một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền