Chương 61 - Mưu Tính 2
- Ngươi đang hoài nghi ta?
Lệnh Hồ Dương lạnh lùng nhìn Kiều Ngũ Xương.
- Thuộc hạ không dám.
Tuy từ lâu bước vào cảnh giới Võ Giả, nhưng Kiều Ngũ Xương không nghi ngờ Lệnh Hồ Dương có thể ung dung giết mình, nghe vậy lập tức quỳ trên mặt đất:
- Trấn thủ đại nhân, cầu ngài nể tình tiểu nhân tận tâm tận lực... chỉ điểm một con đường sống!
- Đường sống... tự nhiên là có.
Lệnh Hồ Dương nhắm mắt lại:
- Ta đã chân kình đại thành... Tiếp đó, chính là xung kích Tông Sư cảnh, chỉ cần thành tựu Tông Sư, có lẽ có thể đi ra ngoài...
- Tông Sư?
Kiều Ngũ Xương trừng lớn hai mắt.
Loại cảnh giới này, cả Nguyên Hợp Sơn, có lẽ chỉ có lão tổ trong truyền thuyết đạt đến.
Huống hồ...
Quả nhiên, sau một khắc, Lệnh Hồ Dương nói:
- Đáng tiếc... môn phái chỉ truyền Nguyên Hợp Ngũ Lôi Thủ cho ta đến Võ Sư, làm sao thành tựu Tông Sư, ta vẫn có chút nghi nan...
- Không hổ là Trấn Thủ Sứ đại nhân.
Ánh mắt Kiều Ngũ Xương sáng lên, sau đó mang theo vẻ hung tàn:
- Vì lẽ đó đại nhân mới lệnh những võ quán chủ kia giao võ học? Là vì lấy sở trường bách gia?
- Ha ha... võ học tam lưu có cái gì đáng giá học tập?
Lệnh Hồ Dương lắc đầu phủ nhận:
- Ta chỉ muốn đưa bọn họ một phần lễ lớn, sau đó... để bọn họ lấy máu thịt, thành tựu con đường Tông Sư của ta mà thôi... Ta cho ngươi một nhiệm vụ, bắt đầu từ hôm nay, bắt người cho ta, bắt những võ giả không muốn thần phục, càng nhiều càng tốt!
Cửa thành nam.
- Có người nói phân bộ Nguyên Hợp Sơn cao thủ không ít, ma tai tới nay, càng vơ vét lượng lớn võ giả bại hoại... Nếu cùng nhau tiến lên, ta cũng rất phiền phức.
Dù sao tu tiên giả pháp lực cũng có hạn.
Bất quá Phương Tịch vẫn chuẩn bị gặm cái xương cứng này.
- Muốn tiêu diệt Nguyên Hợp Sơn, trước tiên cắt cánh chim...
Kế hoạch của Phương Tịch rất đơn giản.
Dù sao mỗi ngày võ giả của Nguyên Hợp Sơn đều phải ra ngoài vơ vét vật tư, vậy hắn có thể ẩn núp ở xung quanh, ra bao nhiêu giết bấy nhiêu.
Lúc này thành Hắc Thạch trải rộng nguy hiểm, mới đầu Nguyên Hợp Sơn chưa hẳn có thể phát hiện!
Mà đợi bọn họ phát hiện không đúng, đại khái đã không kịp.
Ở phụ cận trụ sở của Nguyên Hợp Sơn chờ đợi một lúc, Phương Tịch nhìn thấy một đám người đi ra.
Trong đó đầu lĩnh, rõ ràng là một thiếu nữ khí chất lành lạnh.
- Nữ nhân? Một trong ba bá chủ của Nguyên Hợp Sơn… Thuần Vu?
Ánh mắt Phương Tịch sáng lên:
- Chính là ngươi!
Hắn cũng không có thói quen nữ nhân không giết gì.
Chỉ cần là kẻ địch, càng đẹp, thiên phú càng cao, càng đáng chết!
Bởi vì đẹp đẽ và thiên phú, đều rất dễ phát sinh biến số!
Mà cẩu giả (*kiểu loại người âm thầm phát tài) ghét nhất là biến số!
Bước chân của Phương Tịch cực kỳ nhẹ nhàng, giống như một con mèo, ung dung đi theo.
Làm hắn kinh ngạc là, đội nhân mã này không có lẻn vào nội thành, mà ở trong bóng tối tách ra, bao vây một đại trạch.
Thuần Vu một thân quần trắng, giống như đám mây, bồng bềnh đi vào.
Ầm!
Một lát sau, trong đại trạch truyền ra tiếng vang thật lớn!
Một tiếng nói giận dữ hét:
- Xú nữa nhân của Nguyên Hợp Sơn, Trương Tuấn Minh ta chỉ không đáp ứng thần phục, liền đến vây giết lão tử?
Người này chính là Trương Tuấn Minh.
Lúc này bắp thịt toàn thân hắn nhô lên, chiều cao cao hơn bình thường một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền