Chương 80 - Ra Khỏi Thành
Một thanh âm quen thuộc truyền đến, Bách Hợp đang nhắm mắt chờ chết lập tức mở mắt ra, nhìn thấy Phương Tịch!
Tay phải Phương Tịch vung thủ đao, đầu của Chú Nhân liền bay lên cao.
- Đợi lát nữa lại tới thu thập ngươi!
Sau khi nói xong, Phương Tịch liền xông về phía hai con Mộc Nhân kia.
Tuy những Mộc Nhân này cường hãn, nhưng so với Võ Sư vẫn kém mấy bậc.
Bị hắn lấy Hỗn Nguyên Kình một chưởng một cái, đánh cho chia năm xẻ bảy.
- Đại sư huynh, ngươi rốt cục trở về!
Đường Toàn mừng rỡ nói.
- Ừm!
Phương Tịch nhìn bốn phía, nơi nào nguy hiểm liền đi hỗ trợ.
Nửa canh giờ sau, những quái vật kia mới thối lui.
Người võ quán Bạch Vân đều thoát lực, ngã ở trên mặt đất thở hổn hển:
- Sống sót, chúng ta sống sót!
Đường Toàn nhìn thấy Phương Tịch cầm cây đuốc đốt hai Mộc Nhân, không khỏi hiếu kỳ:
- Đại sư huynh, ngươi đang làm gì đó?
- Không có gì, thí nghiệm một chút mà thôi.
Phương Tịch nhìn chằm chằm không chớp mắt, phát hiện sau khi những sợi rễ kia bị thiêu đốt, trong thi thể cháy đen, lại có hai hạt giống xuất hiện.
- Một con Mộc Nhân, đối ứng một hạt giống sao?
Hắn thu hạt giống cẩn thận, chuẩn bị ngày sau lại nghiên cứu.
- Ai... Phương Tịch, lần này nếu không có ngươi, không biết võ quán chúng ta lại chết bao nhiêu người...
Mộ Thương Long được Mộ Phiêu Miểu nâng tới, khuôn mặt còn nghĩ mà sợ.
- Phạm vi hoạt động của quái vật mở rộng, nơi này không thể ở lâu.
Phương Tịch nhìn mọi người, thanh âm trầm trọng:
- Chuẩn bị một chút... Chúng ta lập tức xuất phát, rời khỏi nơi này!
Bầu trời tối tăm.
Phương Tịch ngẩng đầu, nheo mắt lại.
Từ khi thành Hắc Thạch rơi vào Ma Vực, người nơi này đã không còn thấy thái dương.
Bất quá thời điểm ngoại giới ban ngày, trong thành như trời âm u, có chút tia sáng.
Thời điểm ngoại giới buổi tối, cả thành thị sẽ rơi vào trong bóng tối sâu không thấy đáy.
Ngoài cửa thành.
Phương Tịch đứng chắp tay, ánh mắt nhìn khói đen ngăn cách trong ngoài.
Bên cạnh là đoàn xe của võ quán Bạch Vân.
Đường Toàn đẩy một chiếc xe nhỏ, Bạch phu nhân ngồi phía trên, dung nhan thiên kiều bá mị, lúc này lại ưu sầu nhìn tầng khói đen, bên người không có bao nhiêu vật tư.
Mấy người Lưu Đào Đào, Mộ Phiêu Miểu đều lưng đeo bao vải, thần sắc lo lắng.
Thậm chí ngay cả Trương Tuấn Minh cũng có mặt, còn mang theo mấy hài tử lang thang.
- Cái khói đen này chúng ta từng thử, bất luận đi ra ngoài như thế nào, cuối cùng đều sẽ trở lại chỗ cũ... Dù đào đường hầm, lòng đất cũng có khói đen như vậy!
Mộ Thương Long hỏi:
- Chúng ta lúc nào xuất phát?
- Chờ người!
Phương Tịch yên lặng chờ đợi.
Đại khái hai nén hương sau, lại có đoàn người chạy tới.
Đó là một đoàn xe mấy chục người, chen chúc ở giữa hai chiếc xe ngựa.
Màn xe ngựa phía trước xốc lên, hiện ra một ngọn núi thịt, chính là Hàn mập:
- Ha ha... Phương huynh đệ... Được ngươi truyền tin, lão Hàn lập tức mang theo toàn bộ gia sản tới nhờ vả ngươi rồi!
Phương Tịch nhìn hai chiếc xe ngựa kia, đặc biệt là tuấn mã lông quang toả sáng, có chút bất đắc dĩ.
Thời điểm người ở trong thành không ngừng chết đói, còn có thể nuôi súc sinh khỏe mạnh như vậy, sao ông trời còn chưa thu ngươi!
- Gia hỏa này lấy đâu ra nhiều lương thực như vậy... Nha, được rồi, nguyên lai là ta cung cấp, vậy thì không sao!
Hắn lắc đầu, nhìn về
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền