Chương 97 - Trắng Trợn Không Kiêng Dè 3
Chuyện hắn cần làm, kỳ thực rất đơn giản, tùy ý tìm một đại thế lực diệt môn, sau đó vơ vét bí tịch!
Dù thủ đoạn bỉ ổi, cũng không có gì không tiện cả.
Chỉ cần chọn đại thế lực xú danh nhiều, cũng coi như vì dân trừ hại.
Ầm!
Dưới Hỗn Nguyên Kình, Võ Sư vọt tới kia lấy tốc độ nhanh hơn bay trở về.
- To gan!
Nương theo vài tiếng chó ngao, đám người Hoàng Nguyên Định lao ra, nhìn về phía Phương Tịch:
- Các hạ có cừu oán với Hoàng gia ta?
- Ngươi dám mở miệng nói chuyện trước ta?
Phương Tịch trừng mắt, chân kình phun trào, thân hình giống như mũi tên lao tới, vung ra một chưởng!
- Muốn chết!
Tiếng vang giống như sấm nổ truyền đến bên tai, một bóng người che ở trước mặt Hoàng Nguyên Định, là Hoàng Nguyên Đồ!
- Bí kỹ Bát Phương Phong Lai!
Hắn quát lên một tiếng, thân thể như Cự Linh Thần từng tấc từng tấc cao lên, đôi tay lôi kéo không khí, tựa hồ có thể điều khiển khí lưu, khiến không gian ở bốn phương tám hướng đè ép về phía Phương Tịch!
Phương Tịch biến chưởng thành quyền, một quyền nện ở trong hư không.
Răng rắc!
Vô số khí lưu loạn tán!
Thân hình Phương Tịch hơi lui, bỗng nhiên nhảy lên một cái, cười ha ha:
- Võ Sư Hoàng gia cũng không kém!
Hắn nhảy qua một vách tường, cung thủ trốn ở sau tường kêu thảm thiết ngã xuống đất.
Chờ Hoàng Nguyên Đồ nhảy lên tường, đã thấy Phương Tịch chạy vào trong bóng tối.
- Cửu Mệnh!
Hoàng Nguyên Đồ gào thét, chó ngao lập tức nhảy ra, cái mũi ngửi không khí, ở phía trước dẫn đường.
Hoàng Nguyên Đồ theo sát phía sau...
- Nguyên Đồ, cẩn thận!
Hoàng Nguyên Định phân phó thủ hạ xong, lúc quay người lại, tức giận đến gò má đỏ bừng, ngón tay phát run:
- Lúc nào? Hoàng gia ta dĩ nhiên lưu lạc thành như vậy ?
Hắn căn bản không hiểu, tại sao người kia dám trắng trợn không kiêng dè, không coi vương pháp ra gì như thế!
- Các ngươi chờ cái gì? Còn không đi giúp nhị gia!
Nhìn thấy phần lớn hộ viện còn ngẩn ra, hắn không khỏi gào thét.
Tối nay thành Tam Nguyên đã định trước không bình tĩnh.
Đặc biệt là phụ cận Hoàng gia, từng đội ngũ tay cầm cây đuốc, giống như từng con hỏa long tràn ra bốn phương tám hướng.
Dưới chân Phương Tịch như có gió, tốc độ cực nhanh, sau lưng lại chăm chú đuổi theo một người, chính là Hoàng Nguyên Đồ!
Vốn hắn toàn lực ứng phó, hoàn toàn có thể bỏ rơi truy binh, lại dùng Mê Thải Y che lấp, có thể biến mất không còn tăm tích.
Lấy thủ đoạn của tu tiên giả, dù là Cửu Mệnh Ngao cũng không thể tìm được.
Cái này chính là nguyên nhân hắn dám đại náo thành Tam Nguyên!
Bất quá lần này mục tiêu của hắn là Hoàng Nguyên Đồ, đương nhiên sẽ không đào tẩu.
Hai người một đuổi một chạy, trong nháy mắt đã tới hậu hoa viên của một nhà hoang.
Hoa viên này núi giả khắp nơi, cỏ dại khô vàng, còn có cái ao tanh tưởi.
Dưới ánh trăng, Phương Tịch xoay người, hờ hững nhìn Hoàng Nguyên Đồ:
- Ngươi dám theo tới, lá gan rất lớn!
- A... Một tiểu tử mới vừa bước vào Võ Sư, cũng dám huênh hoang như vậy!
Hoàng Nguyên Đồ tay vượn eo ong, lúc này đứng yên bất động, cảm giác sừng sững như núi cao.
Mà ở bên cạnh hắn, Cửu Mệnh Ngao lại trầm thấp gào thét.
- Cửu Mệnh ở đây, ta có thể xác định xung quanh không có mai phục... Mà ngươi!
Ánh mắt Hoàng Nguyên Đồ mang theo nghiêm nghị:
- Trước đó giao thủ, để ta xác định
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền