Chương 561 - Hai năm sau… (2)
“Muốn rời khỏi đây một khoảng thời gian sao?” Lão Vương kinh ngạc, mặt mũi tràn đầy không nỡ, cuộc sống trong khoảng thời gian này, hắn ta đã sớm xem Lâm Phàm là người một nhà, bây giờ nghe người nhà muốn rời khỏi đây, chuyện này đối với hắn ta mà nói, có một loại nuối tiếc khó có thể nói thành lời.
“Ừm.” Lâm Phàm gật đầu, “Võ Đạo của ta xuất hiện bình cảnh, ta muốn ra ngoài đi lại một chút, sẽ không quay về ngay, ta để Lạt Điều, dị thú thằn lằn, Độc Giác Lang Cẩu ở lại nơi này, có bọn chúng ở đây, cho dù tương lai có một ngày nào đó xảy ra chuyện gì, cũng sẽ không gây ra nhiễu loạn lớn.”
Bây giờ Lạt Điều rất mạnh, thức tỉnh rất nhiều năng lực, đây là đặc thù giống loài, dị thú thằn lằn và Độc Giác Lang Cẩu không thể nào sánh được.
“Thúc thúc, ngươi thật sự muốn đi sao?” Tiểu Hi Vọng vẫn luôn vùi đầu ăn cơm, nhưng lỗ tai đã sớm dựng thẳng lên nghe ngóng, khi biết thúc thúc thật sự muốn đi, nàng ngẩng đầu, ánh mắt lưu luyến không rời.
Lâm Phàm sờ đầu Tiểu Hi Vọng, “Ừm, thúc thúc muốn ra ngoài một khoảng thời gian, về sau ngươi phải làm bạn với ba ba thật tốt, đương nhiên, thúc thúc cũng sẽ trở về, đến lúc đó đừng có mà không quen biết với thúc thúc đấy.”
Tiểu Hi Vọng đứng dậy, ôm cánh tay Lâm Phàm, “Thúc thúc, ta không muốn ngươi đi.”
Lâm Phàm biết Tiểu Hi Vọng khá ỷ lại hắn, nhưng nói thật, hắn rất muốn ra ngoài nhìn xem, sau khi xuyên đến cái thế giới xa lạ này, thì chưa từng chân chính ra ngoài nhìn xem, bây giờ nguy cơ về dị thú đã loại bỏ, cũng đến lúc nên đi rồi.
Hắn chỉ có thể vỗ nhẹ sau lưng Tiểu Hi Vọng, không nói gì thêm, cứ để mặc Tiểu Hi Vọng ôm lấy cánh tay của hắn.
Lão Vương không nói gì thêm.
Hắn ta biết chuyện mà Lâm Phàm đã quyết định, nhất định sẽ làm, chẳng biết tại sao, hắn ta có cảm giác, lần từ biệt này, phải trải qua một đoạn thời gian rất dài cũng không thể gặp nhau.
Một ngày sau.
Lâm Phàm yên lặng rời đi, không kinh động đến bất cứ ai, giống như biến mất giữa hư không.
Người duy nhất có thể cảm ứng được chính là bạn nhỏ Tiểu Ái đang đọc sách.
Nàng nhìn bên ngoài cửa sổ, trời xanh mây trắng, một màu xanh lam.
Lâm thúc thúc rời đi.
Sau đó nhìn Tiểu Hi Vọng bên cạnh, trong lòng suy nghĩ, dường như đã thấy hình ảnh Tiểu Hi Vọng gào khóc lăn lộn, không nhịn được cười phì một tiếng.
Tiểu Hi Vọng quay đầu nhìn Tiểu Ái.
“Sao thế?”
“Không, không có gì.”
Tiểu Ái mỉm cười, cũng không nói ra tình hình thực tế, có chuyện, cần phải để Tiểu Hi Vọng tự mình biết.
Lúc này.
Lâm Phàm chắp hai tay sau lưng, đi dạo trong thiên địa, tinh thần khuếch tán, trừ chuyện có thể cảm ứng được nhân loại còn sống, cũng không phát hiện tung tích dị thú.
Mà mục tiêu của hắn, chính là đi thật xa, còn về đi đâu, không có địa điểm cố định, đi một bước tính một bước.
Văn minh nhân loại phát triển với tốc độ rất nhanh.
Nhất là đã từng đến đỉnh cao, cho dù ngoài ý muốn lên cao rồi đột nhiên xuống dốc, nhưng chỉ cần tai nạn kết thúc, văn minh nhân loại cũng có thể khôi phục lại trong thời gian ngắn nhất.
Tin tức Lâm Phàm rời khỏi tường rào Miếu Loan truyền ra ngoài.
Đám người sống sót đang sinh sống ở tường rào Miếu Loan tựa như mất đi định hướng, thế nhưng cho dù như vậy, cuộc sống vẫn phải tiếp tục, tường rào Miếu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền