ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cày Tại Tận Thế Thêm Điểm Thăng Cấp

Chương 80. Chờ một chút, ta có chuyện muốn nói.

Chương 80 - Chờ một chút, ta có chuyện muốn nói.

“Điều tra cũng tàm tạm rồi, chính là có chút thay đổi, số lượng Giác Tỉnh giả ở tường rào Miếu Loan không chỉ có chín người, thực ra còn có người thứ mười, mới xuất hiện được một thời gian.” Trường Thành nói.

Nghiêm Húc nhíu mày, có chút khó chịu, mẹ nó, chín Giác Tỉnh giả đã nhiều hơn bọn hắn rồi, bây giờ lại nổi ra thêm một người nữa, cái này khiến áp lực của bọn hắn tăng lên.

“A, ngươi nghe xem, ngươi có nghe được tiếng động gì kỳ quái hay không?”

“Có nghe, tiếng bang bang.”

Hai người nhìn nhau.

Đều có chút khó hiểu về tiếng động này.

Đi đến nơi phát ra tiếng động.

Rất nhanh, bọn hắn đã thấy tình hình trước mắt, lần đầu tiên nhìn thấy, vẻ mặt hai người đều có chút kinh ngạc.

“Gia hỏa này đang làm gì thế?” Nghiêm Húc nói.

“Không biết, cầm cục gạch tự đập vào đầu mình, có phải là đầu óc có vấn đề hay không.” Giọng của Trương Thành cũng không lớn lắm, nhưng Lâm Phàm vô cùng thính tai, mẹ nó ai đang nói xấu hắn, hắn tuyệt đối có thể nghe được rõ ràng.

Lâm Phàm dừng động tác trong tay lại, quay đầu nhìn, gương mặt xa lạ, chưa từng nhìn thấy.

Nhìn bọn hắn một chút, lại cúi đầu, cầm cục gạch đập vào đầu, động tác trôi chảy, mặt không biểu tình, giống như tất cả mọi thứ xung quanh đều không liên quan gì đến hắn.

Nghiêm Húc và Trương Thành nhìn nhau.

Nhìn như im lặng, nhưng thật ra đang giao lưu bằng ánh mắt, đó chính là trong tường rào Miếu Loan này lại có người không bình thường.

Nghiêm Húc và Trương Thành rời đi, không tiến lên bắt chuyện, mà lúc này, dường như cảm nhận được gì đó, Trương Thành quay đầu nhìn lại, lập tức chạm vào ánh mắt Lâm Phàm đang nhìn đến, ánh mắt Lâm Phàm khiến Trường Thành cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, vội vàng quay đầu lại, không chú ý đến.

Ban đêm.

Trần Quân vô cùng căng thẳng, có chút đứng ngồi không yên.

Hắn ta là người sống sót từ trong tường rào Bảo Phong chạy ra, bản thân cũng là Liệp Sát giả, nhưng bây giờ trước mặt hắn ta là Chu Thế Thừa, những người khác không có ai, chỉ gọi một mình hắn ta đến, chỉ có hai người bọn họ.

Cái không khí này, tình huống này khiến hắn ta có chút bận tâm.

“Hôm nay vừa đến đã quen chưa?” Chu Thế Thừa bày nước trà ngon đến trước mặt đối phương, quan tâm hỏi.

Trần Quân có chút nhấp nhổm, thụ sủng nhược kinh mà nhận lấy ly trà, “Quen rồi, rất tốt.”

Chu Thế Thừa cười nói, “Chuyện các ngươi gặp phải, ta rất thông cảm, mà các ngươi có thể an toàn đến đây, ta vô cùng hoan nghênh, tất cả mọi người đều là nhân loại, cũng là đồng bào, sinh sống trong tận thế khiến tất cả chúng ta đều ngột ngạt, nhưng chúng ta chưa bao giờ buông tha hy vọng, ngươi nói có đúng không.”

“Đúng, chưa bao giờ buông tha.” Trần Quân gật đầu, hắn ta không biết Chu Thế Thừa gặp riêng hắn ta như thế rốt cuộc là có chuyện gì, tim đập hơi nhanh, trong lòng đang nghĩ, chẳng lẽ mục đích của bọn hắn đã bị phát hiện?

“Đúng rồi, nghe nói khi còn hòa bình, ngươi là cảnh sát nhỉ?”

“Ừm, không có biên chế, chỉ là phụ cảnh, kiếm miếng cơm ăn.”

“Phụ cảnh cũng là cảnh sát, nói thế nào thì cũng đều cố gắng vì giữ gìn trật tự trị an của xã hội.”

Trần Quân cười gượng gạo, bưng chén trà lên nhấp một hớp, đè ép nội tâm.

Chu Thế Thừa nói tiếp, “Tình hình ở tường rào Bảo Phong, ta cũng có nghe nói một chút, Hàn Bình ỷ vào bản thân mình

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip