Chương 103: Chiếc thùng thần kì (1)
Thấy cô gái không coi ai ra gì mà làm nũng với Cơ Hạo, ngoại trừ Tiêu Dao, ba người còn lại trong đội đều nhăn mi nhíu mày, Liễu Mị Nương cười lạnh nheo mắt đánh giá cô gái.“Lần này là nhiệm vụ, không phải lịch lãm. Nơi chúng ta phải đến là đại hoang của yêu tu, vô cùng nguy hiểm, tu vi Trúc Cơ kỳ như cô không thể tiến vào.”Cơ Hạo làm biếng không trả lời, vẻ mặt vẫn như cũ, bất luận là vẻ không vui của mọi người hay cô gái vẫn làm nũng bên cạnh đều không ảnh hưởng đến cảm xúc của hắn.“Có Hạo ca ca ở đây, Chân Chân không sợ. Ta tin Hạo ca ca nhất định sẽ bảo vệ ta thật tốt, nếu không lúc đó Chân Chân bị thương, phụ hoàng sẽ nổi giận, hì hì, Hạo ca ca cũng sợ đúng không?”Cô gái cười đến thiên chân rực rỡ, hoàn toàn không biết lời mình vừa nói nực cười cỡ nào. Ngay cả Triệu Hiển vốn không coi ai ra gì cũng không nhịn được liếc nàng ta vài lần.Tu sĩ trong giới tu tiên Thái Cổ đều biết trong mắt tu sĩ bọn họ phàm nhân chẳng qua chỉ là con kiến, chứ đừng nói là đại gia tộc tu tiên như Cơ gia. Cho dù là một tu sĩ Trúc Cơ kỳ nho nhỏ thì cũng không đặt đám phàm nhân vào trong mắt, cho dù người đó là có hoàng đế đi chăng nữa!“Hạo ca ca, huynh mang ta đi đi mà, cả ngày đều ở trong cung tu luyện, Chân Chân sắp buồn chết rồi, Chân Chân cam đoan tuyệt đối sẽ không gây thêm phiền toái cho Hạo ca ca.”Cô gái mở to mắt, đáng thương khẩn cầu, nếu cứ tiếp tục dây dưa như vậy thì chỉ sợ đến lúc mặt trời lặn cũng không khởi hành được. Triệu Hiển là người đầu tiên không kiên nhẫn nói: “Cơ đạo hữu, rốt cuộc là đi hay không đây? Nếu đạo hữu còn chuyện chưa xử lý xong thì bốn người chúng ta đi trước, đợi đến đại hoang rồi hội họp được chứ?”Nhìn sắc mặt không tốt của Triệu Hiển, lại nhìn cô gái đầy chờ mong lôi kéo tay áo của mình, Cơ Hạo cười nói: “Triệu đạo hữu nói gì vậy, thân là đội trưởng, tại hạ không thể trốn tránh trách nhiệm, đương nhiên phải cùng đi với chư vị. Vậy bây giờ xuất phát luôn đi.”Triệu Hiển hừ lạnh một tiếng không thèm nhắc lại, trong chớp mặt vò hồ lô đã biến thành một vệt hồng quang độn khỏi Cơ gia.Hiển nhiên Lữ Phượng cũng có chút khó chịu, lắc đầu nhẹ giọng lẩm bẩm: “Cái thế đạo gì thế này? Cũng chẳng phải du ngoại đạp thanh, thế mà còn mang theo người nhà.”Sau đó lão cũng tế ra pháp bảo phi hành của mình – một chiếc quải trượng làm từ cây mây, sau đó vững vàng ngồi lên đuổi theo bước chân Triệu Hiển.Hai người còn lại là Tiêu Dao và Liễu Mị Nương đều nhìn về phái Cơ Hạo, xem hắn quyết định thế nào.“Muội muốn đi theo cũng được, chỉ là nếu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì tự chịu trách nhiệm. Tả Cảnh, trông coi nàng ấy cẩn thận!” Cơ Hạo thản nhiên bỏ lại một câu, vỗ vỗ túi trữ vật, một chiếc thuyền rồng hoa lệ liền xuất hiện trước mặt mọi người.Cô gái le lưỡi, làm mặt quỷ về phía hắn.“Hừ, thật nhỏ mọn, ta không tin đến lúc đó huynh sẽ không bảo vệ ta. Cho dù huynh không bảo vệ ta thì cũng đừng quên còn có Tả Cảnh nữa!”Mặc dù nàng nói thầm nhưng mấy người đều nghe được. Tiêu Dao thở dài trong lòng: Đúng là cô công chúa ngây thơ khờ khạo. Người không rành thế sự như vậy nếu không phải từ nhỏ đã được bảo vệ vô cùng cẩn thận thì chính là trời sinh ngu ngốc. Hiển nhiên, cô nương
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền