Chương 59: Vở kịch nhỏ: Đừng có mà cái gì cũng ném vào đan điền! (3)
Trương Phàm lấy ra một túi trữ vật đưa cho Bích Tình. Mới đầu cũng không có mấy người chú ý, nhưng khi Bích Tình đổ toàn bộ đồ trong túi trữ vật ra thì đám người xung quanh đều hít vào một ngụm khí lạnh*.* hít vào một ngụm khí lạnh: ý chỉ giật mình kinh ngạcKhông ngờ bên trong có hơn mười gốc linh thảo linh dược vạn năm, thậm chí còn có một đạo khí hạ phẩm!Tu sĩ trung niên vốn không thèm để ý nhưng giờ phút này lại vô cùng kinh hỉ*, vẻ mặt đắc ý khỏi nói, cười to ba tiếng:*kinh hỉ = ngạc nhiên+vui mừng“Ha ha ha! Tốt, Tốt, Tốt! Không hổ là đệ tử tinh nhuệ của Tiên Vũ Môn ta, ngươi tên là gì, là đệ tử phong nào?”.“Đệ tử là thủ hạ Liên Hoa phong - Trương Phàm, đa tạ sư thúc đã khen.” Trương Phàm không quan tâm thiệt hơn, chỉ cung kính trả lời.Thấy hắn khiêm tốn có lễ, tu sĩ trung niên nhìn hắn càng thêm thuận mắt, vỗ vỗ bả vai hắn nói “Khá lắm Trương Phàm, lần này ngươi lập công lớn cho môn phái. Đợi sau khi trở về, ta nhất định sẽ bẩm báo chi tiết với sư phụ chưởng môn của ngươi, đến lúc đó môn phái tuyệt đối sẽ không bạc đãi ngươi đâu!.”Ai cũng không ngờ đến phút cuối Tiên Vũ Môn đột nhiên lật ngược tình thế. Thấy thời gian sắp đến, khả năng có người đi ra không lớn. Quả nhiên lần lịch lãm này vẫn là Tiên Vũ Môn đoạt hạng nhất, không chỉ có linh thảo mà còn có đạo khí, nếu không có vận khí nghịch thiên thì ai có thể vượt qua nổi?Sắc mặt các phái các gia khác đều sầm lại, đặc biệt là hai người Tú Sơn phái càng thêm oán hận, ánh mắt mọi người đều tập trung trên người Trương Phàm.Rốt cuộc kẻ này có lai lịch gì? Sao có thể im hơi lặng tiếng đến bây giờ, thậm chí còn hơn Liêu Phong một bậc?Nhất thời, mọi người nhao nhao suy đoán, có thể tưởng tượng, qua hôm nay cái tên Trương Phàm này nhất định sẽ truyền khắp giới tu tiên Thái Cổ một thời gian. Vài canh giờ sau đó, không còn điều “ngoài ý muốn” nào khiến người ta chú ý như vậy nữa, sau đó lại thêm hai người rề rà đi ra rồi không chút động tĩnh.Triệu gia và Ma Môn tông nóng lòng trở về, không đợi đến lúc mặt trời lặn đã dẫn các đệ tử rời đi.Đến khi mặt trời sắp lặn, tu sĩ trung niên nhìn sắc trời, lẩm bẩm.“Chắc là không còn ai đi ra nữa, Thanh Phong, chúng ta cũng sớm khởi hành thôi.”Quý Thanh Phong gật đầu, đang định gọi Bích Tình trở về, đột nhiên nơi sương mù ẩn hiện có tiếng nói truyền ra:“Còn chút nữa! May mà vẫn kịp.”
Vừa dứt lời, Tiêu Dao vội thở gấp một hơi, cả người chật vật đi ra từ trong cốc.Khi nhìn thấy Quý Thanh Phong và Bích Tình, nàng thoáng kinh ngạc nhưng lập tức khôi phục thái độ bình thường, cung kính nói:“Đệ tử Tiêu Dao bái kiến hai vị sư thúc.”Tu sĩ trung niên tùy ý liếc nàng một cái, nói:“Ngươi ra vừa khít thời gian đó, vận khí không tệ, qua lúc nữa nơi này sẽ đóng lại. Có gì muốn nộp lên thì giao cho Thanh Phong sư thúc của ngươi rồi về hàng đi.”Chưa đợi Quý Thanh Phong lên tiếng, Bích Tình đã chủ động tới trước mặt nàng, những ngón tay thon dài đẹp mắt mở ra.Tiêu Dao ngây người, lập tức hơi xấu hổ cười nói“Sư thúc, đệ tử không có gì nộp lên.”Mọi người đều sững sờ, lần lịch lãm này môn phái treo thưởng không ít, cho dù đệ tử có thu hoạch không nhiều nhưng vẫn nộp lên một vài thứ, dù chỉ là một cọng linh thảo, linh dược
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền