Chương 672: Yến tiệc (2)
Tiêu Dao từ trong Tàng Kinh Lâu đi ra, phát hiện bên ngoài đã gần đến hoàng hôn. Nàng nhớ lúc trước chưởng môn nói chuyện phiếm có nói, sư phụ lúc phi thăng từng lưu lại một ít đồ vật muốn cho mình, vốn định từ Tàng Kinh Các trực tiếp bay đi Yêu Nguyệt Phong sư phụ xem động phủ. Nhưng mà thấy sắc trời đã tối, hơn nữa mình vừa mới trở về Tiên Vũ Môn, rất nhiều đệ tử Yêu Nguyệt Phong sợ là còn chưa biết được, cân nhắc đến có khả năng sẽ gây nên hiểu lầm không cần thiết, nàng liền từ bỏ ý niệm này, chờ ngày mai chưởng môn tuyên bố thân phận của mình rồi đi cũng không muộn.
Nghĩ như vậy, nàng khống chế Thùng chân bay về phía động phủ của mình ở phía bắc. Đợi khi nhìn thấy cửa đá động phủ quen thuộc của mình, trong lòng nhịn không được run lên khẽ vuốt cửa đá.
Đã hơn vạn năm trôi qua, cấm chế mà nàng thiết lập lúc trước bây giờ vẫn còn, nhìn ra được những năm này cũng chưa từng có người tới. Sau khi vào động phủ, bên trong ngoại trừ một cái giường đá cùng giá sách giống như lúc mình rời đi, còn lại đều trống rỗng, bất quá trên giường đá đã kết một tầng bụi thật dày.
Sau khi niệm một cái Tịnh Địa Chú, Tiêu Dao ngồi xếp bằng trên giường đá, cái gì cũng không làm, chỉ lẳng lặng hưởng thụ loại bình tĩnh cùng quen thuộc đã lâu không có này. Trong lòng nhất thời nhớ đến sư phụ luyện khí của mình còn có ba vị hảo hữu, cũng không biết bây giờ bọn họ có mạnh khỏe hay không, yến hội ngày mai có được mời hay không, suy nghĩ đợi yến hội xong phải tìm thời gian đi bái phỏng một phen.
Nghỉ ngơi một đêm, ngày kế tiếp, Tiêu Dao sáng sớm thay xong Nguyên Anh đạo bào đệ tử trong môn đưa tới, liền ra khỏi động phủ. Tuy cách yến hội bắt đầu còn có một đoạn thời gian, nhưng nàng cũng không tính buồn bực ở trong động phủ, mà là hành tẩu ở trong núi Vạn Hoa, hảo hảo thưởng thức sơn giản mỹ cảnh, nhàn nhã tản bộ.
Một đường đi tới, ánh nắng buổi sáng chiếu rọi trên người, thập phần nhàn tản thoải mái, nàng nhịn không được khép hờ mắt lại hít sâu một hơi hương hoa sơn dã này. Khi đi qua một khúc quanh, lại mở mắt ra liền thấy một thân ảnh thanh lãnh tố tịnh đứng lặng ở phía trước cách đó không xa, lẳng lặng nhìn biển mây mênh mông dưới vách núi.
Người nọ tựa hồ cũng phát giác có người tới gần, hơi nghiêng người, một gương mặt tuyệt mỹ dưới ánh mặt trời chiếu rọi càng thêm lóe sáng loá mắt, làm người vừa nhìn liền không nỡ dời mắt đi.
"Tiêu... sư tỷ?"
Đối phương thoáng kinh ngạc.
Tiêu Dao cũng sững sờ, nhưng sau đó liền mỉm cười nói với nàng:
"Phương sư muội, đã lâu không gặp."
Nhiều năm như vậy, Phương Ức Dao vẫn trong trẻo lạnh lùng như trước, chỉ là phiền muộn quanh quẩn giữa hai đầu lông mày đã không còn, nhìn thấy nàng đúng là hiếm thấy mỉm cười, nghiêng nước nghiêng thành:
"Đúng vậy, cách lần lịch luyện ở rãnh sông Ám Hà gần hai vạn năm trước đã không còn tin tức của sư tỷ. Không biết sư tỷ trở về sơn môn khi nào, đến Thanh Loan Phong là có chuyện gì?"
Hai vạn năm đối với những người tu tiên như bọn họ mà nói cũng đã là quá lâu rồi, Tiêu Dao cũng cảm khái: "Quả thật đã rất lâu rồi. Ta cũng vừa về sư môn hôm qua, lâu lắm rồi chưa về môn phái, hôm nay tiệc rượu còn chưa bắt đầu, đã tùy ý đi dạo xung quanh, không ngờ lại đi dạo dưới
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền