Chương 74: Đánh? (1)
“Đây là pháp bảo gì? Đúng là xấu xí, không ngờ ngươi cũng dám dùng, không sợ Yêu Nguyệt phong ta mất mặt sao?”Túc Vân Vi không tìm ra tia sơ hở nào, đành đâm chọc pháp bảo của nàng. Nàng ta khiêu khích trắng trợn, giọng điệu coi thường, hòng khiến Tiêu Dao nổi giận.Nhưng Tiêu Dao chẳng tỏ vẻ gì là tức giận, trái lại nàng cười cười xin lỗi, gãi gãi mái tóc của mình, nói:“Sư tỷ nói đúng lắm! Cái bồn rách này quả thật có chút không lên nổi mặt bàn, nhưng chẳng còn cách nào khác, tu vi của sư muội không xuất sắc như sư tỷ, dùng pháp bảo tốt thì quá lãng phí. Thứ này tuy khó coi nhưng được cái hữu dụng, sư phụ cũng nói rồi: Người tu đạo không nên chú ý quá nhiều, tùy tiện một chút là được.”Một câu này khiến Túc Vân Vi không biết phải tiếp lời thế nào. Nàng là người thẳng tính, một lòng tới cửa kiếm chuyện, tốt nhất là khiến người ta tức đến gà bay chó sủa trực tiếp lấy ra pháp bảo đánh một trận mới tốt, nhưng nếu đối phương nhún nhường như vậy, nàng cũng chẳng hưng trí nổi.Một điều khác khiến nàng không biết phải làm sao đó là: Người trước mặt thật sự là Lục sư muội vô cùng kiêu ngạo, ngoại trừ tu hành không để bất cứ thứ gì vào mắt đấy sao? Chẳng qua mới hơn ba trăm năm thôi mà, trong mắt tu sĩ chỉ như bạch câu qua cửa sổ*, thế nhưng nàng ta lại thay đổi lớn như vậy?*Thành ngữ “bạch câu qua cửa sổ” ở đây ám chỉ thời gian trôi nhanh quá. Dịch nghĩa đầy đủ là: Bóng con câu sắc trắng đương kỳ sung sức vút qua khe cửa. Con “câu” là con ngựa non hai tuổi, đương thời kỳ sung sức nhất (nên nó phi rất nhanh, lại sắc trắng khiến chỉ nhìn thấy như bóng chớp loáng qua khe cửa).Suy nghĩ này cũng xuất hiện trong lòng Tống Việt, người nãy giờ vẫn yên lặng đứng bên cạnh. Hắn muốn giúp Túc Vân Vi nhưng cũng không biết xuống tay từ đâu. Chỉ có Quách Kính Thiên vẫn trấn định như cũ, nhìn mọi chuyện trong mắt, cười lạnh trong lòng.Ba người ba tâm tư khác nhau đều không nói gì, trong phút chốc không khí có chút cứng ngắc. Thấy vậy, Tiêu Dao cười thầm trong lòng, biết bọn họ tạm thời chưa hết kinh ngạc, sẽ không gây phiền phức cho mình, nàng liền mở miệng cáo từ:“Sư huynh sư tỷ đều là nhân vật lớn, hẳn bận bịu nhiều việc, đúng lúc sư muội cũng có chút chuyện cần xử lý, hôm nay cứ như vậy đã, ngày khác nếu rảnh sư muội sẽ tìm sư tỷ và sư huynh ôn chuyện một phen. Vậy sư muội đi trước nhé!”Nàng nói chuyện lưu loát liền mạch không hề dừng lại, căn bản không đợi bọn họ mở miệng liền vòng qua ba người chạy đi.Tuy rằng Túc Vân Vi vẫn còn ngơ ngác chưa nghĩ ra muốn nói gì, nhưng cứ đơn giản mà buông tha cho nàng như vậy thì cơn tức trong ngực không cách nào xả ra được, trong cơn nóng giận, nàng mặc kệ môn quy: Trong môn phái các đệ tử không được phép nội đấu, cứ thế trực tiếp gọi ra pháp bảo hình kiếm thẳng tắp đánh về phía Tiêu Dao đang định rời đi.“Sư tỷ!”“Sư muội!”Tống Việt và Quách Kính Thiên đồng thời lên tiếng nhưng không kịp ngăn cản, chỉ thấy mũi kiếm của nàng đâm thẳng lên lưng Tiêu Dao, “keng” một tiếng, thanh kiếm bị gãy làm đôi.Lúc này, biểu cảm trên mặt ba người họ quả thực còn đen hơn đít nồi. Mọi chuyện xảy ra chỉ trong chớp mắt, bọn họ căn bản không rõ vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy bảo kiếm bị cắt thành hai đoạn, biến thành phế vật thẳng tắp rơi xuống từ không trung. Tiêu Dao
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền