Chương 89: Thùng rửa chân (2)
Vừa nghe Tiêu Dao nói muốn trả cả giá bán lúc trước của Tiểu Bảo, tráng hán ngượng ngùng khoát tay: “Đạo hữu không cần làm vậy đâu, Tiểu Bảo vốn chỉ là một món bán thành phẩm, ta cảm thấy ngại quá, khiến đạo hữu phải dùng một món thứ phẩm. Hoàn thành Tiểu Bảo cũng không tốn bao nhiêu linh thạch, nếu đạo hữu muốn dùng tài liệu tốt hơn một chút thì giá là ba mươi khối linh thạch trung phẩm, còn nếu tài liệu bình thường thì mười khối linh thạch trung phẩm là được.”Cái giá này có thể nói là vô cùng rẻ, Tiêu Dao cũng không muốn chiếm lợi của người thành thật, nàng lấy ra một chiếc túi đựng trăm khối linh thạch trung phẩm, nói: “Muốn rèn xong thì cần bao lâu?”Tráng hán ngẫm nghĩ trả lời: “Chậm nhất không quá mười ngày.”Xem ra hôm nay không thể lấy được, không sao, đợi trước khi tới Cơ gia lại vòng qua đây một chuyến vậy.Nàng đem túi linh thạch ném vào tay tráng hán, sau đó xách “Thùng rửa chân” tới trước mặt hắn.“Đây là tiền phí, còn lại đều nhờ vào đạo hữu, mười ngày sau ta sẽ quay lại lấy nó.”Cuối cùng nàng cười nhìn chiếc “Thùng rửa chân” đang định rục rịch, trấn an: “Không phải không cần ngươi nữa, chờ ta tới đón nhé.”Tráng hán ước lượng túi to trong tay một chút, phát hiện số lượng đoán chừng gấp đôi, đang định mở miệng gọi Tiêu Dao lại, không ngờ nàng đã biến mất không thấy bóng dáng.Từ đầu tới cuối cô gái này chỉ đưa ra yêu cầu của mình mà chưa hề tỏ vẻ hoài nghi, hoàn toàn tin tưởng hắn. Đối với luyện khí sư như bọn họ, không gì có thể so với sự tin tưởng của khách hàng vào tay nghề của mình. Hốc mắt tráng hắn hơi nóng lên, gắt gao nắm chặt túi tiền trong tay, âm thầm thề trong lòng: Nhất định sẽ rèn Tiểu Bảo càng thêm hoàn mỹ!Vì không có pháp bảo phi hành trợ giúp nên lúc Tiêu Dao từ thị phường trở lại động phủ của mình đã là nửa đêm. Tu sĩ một khi tu đến Trúc Cơ kỳ thì có thể ích cốc không cần ăn uống, cũng không cần ngủ.Đầu tiên nàng tiến vào Hư không, điều chính trạng thái của mình thật tốt, sau đó tiến hành lấy máu nhận chủ với Như Ý Kim Cô Bổng. Sau khi hoàn thành một đống việc, nàng liền đặt sự chú ý lên món đồ cuối cùng tương đối khó giải quyết – Gấm Băng Oánh Cẩm TúNghiêm chỉnh mà nói, quả thực là nàng đã cướp lấy món pháp bảo này mà vẫn chưa biến nó thành vật sở hữu của mình, bởi vì nếu chủ nhân ban đầu của pháp bảo chưa chết thì bên trên vẫn còn thần thức bao trùm, khó có thể sử dụng. Để giải quyết tình trạng này chỉ có hai cách: một là giết chết chủ nhân trước của nó, điều này trước mắt Tiêu Dao không làm được, cách thứ hai là lau đi thần thức của người sở hữu ở trên đó.Như vậy mấu chốt nằm ở độ mạnh yếu của thần thức bao trùm lên pháp bảo. Nếu thần thức trên đó yếu hơn thần thức của nàng thì có thể lau đi, nhưng nếu thần thức trên đó mạnh hơn nàng thì sẽ phản tác dụng, chẳng những không thể xóa đi thần thức mà thậm chí còn khiến thần thức của nàng bị thương. Một khi thần thức bị thương thì cũng không dễ dàng khôi phục như khi thân thể bị thương được.Pháp bảo này vốn thuộc về Tiêu Vũ Hà, Tiêu Dao tin tưởng mình hoàn toàn có thể lau đi ấn kí trên đó.Tiêu Dao đem thần thức của mình bao lấy Gấm Băng Oánh Cẩm Tú, bắt đầu ngồi xuống luyện hóa, cứ như thế ước chừng qua khoảng vài canh giờ, Tiêu Dao mặt hiện nét cười, đem Gấm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền