Chương 92: Phượng Dương (2)
Báo Nanh Kiếm vén mí mắt, lười biếng đáp: “Hẳn là không vấn đề gì, để lão tử thử xem.”Nó tiện tay vẽ một cái, một khe rách không gian xuất hiện trong thùng, đợi sau khi hai người tiến vào Hư không, nó có thể thông qua khe rách không gian nhìn thấy vách thùng bên ngoài, liền gật gật nói: “Có thể đi thông. Chỉ cần khe rách không bị đóng lại, bất kể chúng ta đi ra lúc nào cũng đều ở trong “Thùng rửa chân””.Ánh mắt Tiêu Dao cong cong, tươi cười càng rõ, nói: “ Cái thùng xí này sáng tạo đấy, quả thật rất tiện cho chúng ta, đường đến bãi đất hoang xa xôi ít nhất cũng phải mất mười ngày nửa tháng, nếu có thể ở trong Thùng rửa chân mà tiến vào Hư không thì vừa không chậm trễ tu luyện vừa không sợ người khác phát hiện, nhất cử lưỡng thiện.”“Quả thật” Nghe nàng nói như thế, Báo Nanh Kiếm mới để ý, nó ra khỏi Hư không dùng móng vuốt vỗ vỗ vách thùng “Không tệ, điểm này đủ để bù lại dáng vẻ đáng khinh của mày.”Hai người hò hò hét hét trong Thùng rửa chân một hồi, đảo mắt đã gần tới hoàng hôn, trước khi trời tối hẳn, cuối cùng Tiêu Dao cũng tới được Hoàng thành của đại lục Thái Cổ - Phượng Dương.Trong Hoàng thành có cả người phàm, Tiêu Dao đáp xuống bên ngoài, thu hồi Thùng rửa chân, tranh thủ trước khi mặt trời lặn, cửa thành đóng mà vào Phượng Dương.Đắm mình trong hồng trần thế tục đã lâu không gặp, nàng hít một hơi thật sâu, nhìn đường cái náo nhiệt đầy người, nghe đủ thứ tiếng rao hàng quen thuộc, nhớ lại bản thân mình từ lúc tu tiên tới nay rốt cuộc đã bao lâu không thực sự nghỉ ngơi một lần.Nếu ở trong thành mua một tòa nhà yên tĩnh đẹp đẽ, trong sân lại có gốc đại thụ um tùm, mặc cho thời gian thấm thoát trôi đi, vẫn một cây, một người, một bình trà như cũ, nếu trong tay có thêm quyển sách, chậm rãi thưởng thức thì đó mới gọi là an nhàn thư thái.“Bọn trộm cắp ở đâu ra! Dám đứng trong thành chặn đường?”Đang cảm khái, không biết thế nào mà một giọng nói bất thiện vang lên đánh gãy suy nghĩ của nàng, sau đó một chiếc roi ngựa vút qua người nàng hung hăng nện lên nền đá xanh lát đường.Lúc này Tiêu Dao mới nhận ra không biết từ khi nào đám người xung quanh đã tản ra xa, để lại một mình nàng cùng con đường lớn bốn phía trống trải. Nàng quay người lại, một chiếc xe ngựa hoa lệ do bốn con ngựa cao lớn kéo đứng ngay sau lưng nàng, mã phu từ trên cao nhìn xuống vẻ mặt vô cùng không vui liếc nàng.Mấy chuyện như ỷ thế hiếp người cho dù ở hồng trần hay giới tu tiên đều như nhau. Ở giới tu tiên đã lâu, còn tưởng đi vào hồng trần có thể thả lỏng hơn chút, không ngờ vẫn là nàng quá sơ suất, Tiêu Dao thoáng nghiêng đầu, không chút hoảng sợ, chỉ cười nói: “Vị đại ca này, chẳng lẽ đường làm ra không phải để người ta đi sao? Cớ sao lại nói là chặn đường?”Xa phu vốn tưởng đối phương sẽ run sợ mà né ra, không ngờ lại còn cười hỏi ngược lại mình, nhìn cô gái trước mặt áo quần mộc mạc, hẳn không phải tiểu thư nhà quyền quý, lập tức nhíu mày quát lớn:“Đồ nhà quê lên tỉnh, có thấy đây là xe ngựa Cơ gia không?! Còn không mau nhường đường.”Cơ gia? Tiêu Dao thoáng nhăn mày, phần lớn tu sĩ đều không muốn dính vào tục sự của phàm nhân, cho dù là Cơ gia trong ba đại gia tộc thì sao có thể hành sự phách lối như vậy?Xa phu thấy nữ tử này vẫn thất thần không chịu nhường đường, sắc mặt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền