Chương 61: Cuối cùng vẫn cúi đầu trước cuộc sống
Bên kia Sở Duyên nhìn thấy cảnh này, cười mỉa trong lòng.
Ố ồ.
Không nhìn ra, người này còn là gà mờ.
Đây là lần đầu tiên đi cướp bạc của người khác đúng không.
Ngay cả nói đều khẩn trương như thế.
Lần đầu tiên đi cướp ngân hàng, thì gặp được hắn sao?
Chậc chậc.
Chỉ có thể nói ngươi xui xẻo rồi.
Khi Sở Duyên chuẩn bị đánh đòn phủ đầu, Vô Thường đạo nhân mở miệng một lần nữa.
Chỉ nghe lão ta nói: “Xin hỏi tiền bối tới đây, là có chuyện gì sao? Nếu như có gì cần bần đạo giúp đỡ, tiền bối có thể nói ra.”
Vô Thường đạo nhân cũng không quan tâm gì hết, nếu lão ta không biết liếm như thế nào, vậy thì bình tĩnh nói chuyện với nhau đi.
Nhưng lão ta thở dài trong lòng, đầu năm nay, không biết cách liếm cũng là sai lầm.
Xem ra Vô Thường đạo nhân lão ta cũng nên cúi đầu trước cuộc sống, đi luyện liếm người ta như thế nào.
Những lời này vừa nói ra, tay Sở Duyên đã ngưng tụ xong pháp lực hơi run lên, ánh mắt nhìn chằm chằm Vô Thường đạo nhân rất lâu.
Xem ra người này không tới cướp đồ, cho nên tha cho sao?
Cừ thật!
Thiếu chút nữa dùng pháp lực cảnh giới Kim Đan của ta đánh chết ngươi!
Sở Duyên không biết chút nào, người đứng trước mặt hắn chính là đại năng cảnh giới Độ Kiếp.
“Tới cửa hàng thợ rèn còn có thể làm gì? Đương nhiên là mua vũ khí, ở chỗ ngươi có những vũ khí gì? Đều lấy ra cho ta xem.”
Giọng nói của Sở Duyên không được tốt lắm.
Dù sao người trước mắt từng có ý nghĩ muốn cướp bạc của hắn.
Giọng nói của hắn tốt mới lạ.
“Mua vũ khí sao? Tiền bối mời vào mời vào!”
Vô Thường đạo nhân nghe thấy thế, vội vàng nhường đường.
Nhìn thấy cảnh này, Sở Duyên cất bước đi vào trong cửa hàng thợ rèn.
Vô Thường đạo nhân đi theo sau Sở Duyên, cũng tiến vào theo.
Ở chỗ cũ chỉ còn người trẻ tuổi đang run lẩy bẩy, run một lúc, trước mặt không còn ai vẫn đang run rẩy.
…
Trong cửa hàng thợ rèn không tính là rộng, chỉ có thể nói rất bình thường.
Bên trong chỉ có một cái bàn gỗ và một cái đài đúc, cùng với mấy cái thùng gỗ đen xì ở dưới đài.
Trừ những thứ đó ra, không còn những thứ khác.
Nhìn có vẻ trống trải.
“Trong chỗ ngươi không có vũ khí à?”
Sở Duyên nhíu mày, hỏi một câu.
“Có, có, tiền bối đợi một lát.”
Vô Thường đạo nhân trả lời xong, vội vàng chạy vào trong phòng lục lọi.
Sở Duyên nhìn ông già này rời đi, cảm thấy thật khó hiểu.
Gọi hắn là tiền bối sao?
Một ông già gọi hắn là tiền bối?
Không phải là đầu óc có vấn đề đấy chứ.
Chẳng lẽ người trong giới Tu Tiên, gặp khách hàng tới mua đồ, đều trực tiếp mở đầu là “tiền bối” để bày tỏ tôn kính?
Chuyện này Sở Duyên không rõ lắm.
Nói thật, cho dù cho tới bây giờ, hắn vẫn không hiểu rõ hết quy củ của giới Tu Tiên.
Một lúc lâu sau, Vô Thường đạo nhân kéo một cái rương to đi ra.
Lão ta mở rương ra, lộ ra một cái rương tràn ngập vũ khí.
“Mời tiền bối nhìn xem, vũ khí bên trong thế nào?”
Vô Thường đạo nhân cười tươi như hoa nói.
“Ta nhìn xem.”
Sở Duyên lấy lại tinh thần, nhìn kỹ vũ khí trong rương.
Rất nhiều.
Ít nhất phải bốn năm mươi cái, chi chít một đống.
Vũ khí gì cũng có…
Nhưng mà những vũ khí này có chút không tốt lắm.
Mỗi thứ đều đen xì không có ánh sáng, mà hình như tất cả đều cùn.
Chính là những
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền