Chương 66: Bàn về cảnh giới của tông chủ Càn Nguyên 1
Trong đấu trường.
Nhìn tám nam hai nữ cách đó không xa.
Diệp Lạc ôm trường kiếm, hơi cúi đầu, mấy sợi tóc tung bay theo gió, che giấu đôi mắt hắn ta.
“Các ngươi ra tay trước đi, lấy ra bản lĩnh mạnh nhất của các ngươi, ta chỉ ra một kiếm, sau một kiếm này, nếu các ngươi không bị đánh bại, thì tính ta thua.”
Diệp Lạc nhẹ giọng mở miệng.
Giọng nói không nặng không nhẹ.
Truyền tới tai mười đệ tử kia, khiến trong lòng bọn họ dâng trào lửa giận.
Một đánh mười còn chưa tính.
Bây giờ còn nói, chỉ dùng một kiếm?
Tuy là đệ tử của tông môn ẩn thế, nhưng không thể ngông cuồng như vậy chứ.
Mười tên đệ tử này đều im lặng lấy pháp bảo của từng người ra, sử dụng pháp thuật của mỗi người, chuẩn bị ra tay.
Đúng lúc này, một đệ tử nam trong đó mở miệng nói: “Ta am hiểu nhất là bày trận, các hạ đã nói để bọn ta lấy bản lĩnh mạnh nhất ra, mạnh nhất của ta là trận pháp, không biết ta có thể bày trận không?”
Bày trận sao?
Mí mắt của chín đệ tử còn lại đều căng lên.
Vậy mà ngươi cũng mở miệng nói ra được.
Trong tình huống thông thường, người nào đánh nhau sẽ đợi ngươi bày trận.
Hơn nữa dùng trận pháp, đây không phải là chơi xấu sao?
Cho dù người ta là đệ tử của tông môn ẩn thế, cũng không nên chơi như thế.
Nếu như người ta còn có thể đồng ý, chín bọn họ sẽ lập tức quỳ xuống gọi đối phương là ông nội, thêm tên vào gia phả của mỗi nhà!
Chín người còn lại đều có suy nghĩ như vậy.
Ngay sau đó, giọng nói của Diệp Lạc truyền tới.
“Bày đi.”
Chín người: “…”
Còn đệ tử nói muốn bày trận, khi hắn ta nghe Diệp Lạc thực sự để hắn ta bày trận, cũng không khỏi trợn tròn mắt.
“Các hạ nghiêm túc à?”
Đệ tử kia hít sâu một hơi, hỏi.
Giọng nói của hắn ta truyền ra.
Không nhận được bất cứ đáp lại nào.
Diệp Lạc vẫn đứng yên ở chỗ đó như cũ, không có động tĩnh gì, rõ ràng là đang đợi đối phương bày trận.
Đệ tử kia nhìn thấy cảnh tượng này, lập tức lấy nguyên liệu bày trận từ trong pháp bảo trữ vật ra, chuẩn bị bắt đầu bày trận.
Diệp Lạc đứng ở bên kia nhìn đối phương lấy ra đủ loại nguyên liệu, trên gương mặt lạnh lùng lộ ra vẻ đờ đẫn.
“Bày trận còn cần dùng tay sao?”
Diệp Lạc ngẩng đầu hỏi một câu theo bản năng.
Đệ tử đang gian khổ bày trận: “?”
Ta bày trận không dùng tay, chẳng lẽ dùng chân?
“Không sao không sao, ngươi tiếp tục đi, coi như ta chưa nói gì.”
Diệp Lạc hoàn hồn, xua tay bảo đối phương tiếp tục.
Hắn ta có chút bất đắc dĩ lắc đầu.
Hắn ta từng thấy sư đệ Trương Hàn bày trận, xem lâu đều cho rằng bày trận chỉ là một ý niệm trong đầu sẽ xong việc.
Bây giờ mới nhớ tới, bày trận phải dùng tay.
Còn dùng đủ loại nguyên liệu.
Trận pháp không cần tay, đó là đặc biệt của Vô Đạo Tông bọn họ.
Điều này khiến Diệp Lạc càng thấy may mắn, vì mình gia nhập Vô Đạo Tông, lại càng là sự tôn tự mình tới nhận hắn ta làm đồ đệ.
Phần ân tình này, Diệp Lạc trọn đời không dám quên.
Chỉ có thể sau này chăm chỉ tu luyện, khiến sư tôn vui mừng!
…
Diệp Lạc đứng ở chỗ đó đợi gần nửa canh giờ.
Mặt không chút thay đổi.
Ôm trường kiếm.
Áo bào bay phấp phới.
Giống như kiếm tiên vô thượng.
Chẳng qua kiên nhẫn của hắn ta sắp dùng hết.
Đừng nói là Diệp Lạc, ngay cả những đại diện của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền