Chương 99: Sét đánh ngang tai! Gây ra tiếng oanh động trời xanh
Theo Lý Văn Chính ra lệnh một tiếng, hai võ sĩ giáp bạc xông thẳng vào.
Muốn trực tiếp bắt người ngay tức thì.
Thẩm Lãng trong lòng cười thầm.
Lý Văn Chính, ngươi rốt cục vẫn phải nhảy ra ngoài rồi.
Ngươi đường đường nhị giáp tiến sĩ, Ngân y Tuần sát sứ đúng là vẫn trở thành đao trong tay người khác.
Không cần tiền đồ tốt đẹp lại đi tìm cái chết!
Thẩm Lãng cười hỏi:
- Lý đại nhân, ta cũng muốn biết, ta chết đến nơi như thế nào?
Lý Văn Chính thưởng thức ly rượu trong tay, thản nhiên nói:
- Ngươi không chỉ chết đến nơi rồi, mà còn phải vạ lây phủ Bá tước Huyền Vũ. Tiểu thư Mộc Lan, nàng có thể sẽ bị dính líu, mấy ngày nữa quốc quân sẽ phái tới sứ giả Ngân y điều tra phủ Bá tước Huyền Vũ.
Ánh mắt thờ ơ, nét mặt lạnh nhạt, động tác hờ hững.
Thẩm Lãng nheo mắt lại.
Bố mày khó chịu nhất chính là cái thứ giả bộ lạnh nhạt đó.
Thẩm Lãng khẽ mỉm cười, sau đó ngồi trở lại ghế.
Hắn có một ưu điểm, đó chính là cho phép người khác trước khi chết giả vờ giả vịt cho xong, tuyệt đối sẽ không cắt ngang.
- Lý đại nhân, trước lúc bắt ta, chi bằng nói rõ tội danh của ta được không? - Thẩm Lãng tỏ ý:
- Đỡ mất công người ta nói ngài chỉ biết giết không thôi.
Lý Văn Chính nói:
- Thẩm Lãng, thành thật mà nói, quyển 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》 viết không tồi, những câu thơ bên trong cũng rất có trình độ.
Kế tiếp, Thẩm Lãng phải nói quá khen quá khen linh tinh gì đấy.
Nhưng hắn không làm điều đó mà chỉ nói:
- Hoá ra ngài cũng hiểu được ta viết thật hay à, xem ra tài nghệ của ta quá cao đi.
Một câu nói đó thiếu chút nữa nghẹn chết Lý Văn Chính.
Thế nhưng gã rất mau liền bình thường lại, đối mặt một kẻ ở rể Thẩm Lãng nho nhỏ gần chết đến nơi như vầy, cũng không cần so đo hắn thiếu lễ độ.
- Trong sách của ngươi có thật nhiều câu thơ xuất sắc, ví như “túc tẫn nhàn hoa vạn vạn thiên, bất như quy gia bạn thê miên. Tuy nhiên chẩm thượng vô tình thú, thụy đáo thiên minh bất yếu tiền” (*) - Lý Văn Chính bảo:
(*)Tạm dịch thơ: Khi đã chán chường muôn đóa hoa, không bằng trở về với vợ ta, tuy rằng gối chăn không tình thú, ngủ thẳng bình minh chẳng phải boa.
- Dù rằng chẳng cao nhã mấy, nhưng lại là cũng nói hết tình đời.
- Lại ví như “tự cổ cảm ân tịnh tích hận, vạn niên thiên tái bất sinh trần” (*), rõ ràng là thơ hay mà.
(*)Tạm dịch thơ: Từ xưa cảm ơn cũng tích hận, ngàn năm vạn năm chẳng bụi trần.
- Nhưng mà ta thích nhất là cái bài này.
- Hào hoa khứ hậu hành nhân tuyệt, tiêu tranh bất hưởng ca hầu yết. Hùng kiếm vô uy quang thải trầm, bảo cầm linh lạc kim tinh diệt. Ngọc giai tịch mịch trụy thu lộ, nguyệt chiếu đương thời ca vũ xử. Đương thời ca vũ nhân bất hồi, hóa vi kim nhật tây lăng khôi.
(*)Tạm dịch thơ: Sau thuở vàng son chẳng còn gì, tiêu tranh tấu nhạc chẳng nghe chi, không uy hùng kiếm thành ảm đạm, bảo cầm tàn lụi sao kim đi, người ngọc quạnh hiu sương thu lạnh, nhớ thuở múa ca dưới trăng thanh, ca vũ khi ấy không về nữa, chỉ còn tàn tro Tây Lăng thành – Đây là bài thơ Đồng Tước Đài Oán của nữ thi sĩ Trình Tường Văn thời Đường. Bài này được trích vào trong Kim Bình Mai luôn.
Lúc này Trương Tấn chen lời vào:
- Ta lại cảm thấy mặt khác
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền