Chương 104: Trương Xung bị kinh ngạc sững sờ! Quyết định ly kỳ!
Nghe được lời Thẩm Lãng nói, lại nhìn sang thân thể lở loét của mấy cô nàng, Vương Liên hoàn toàn sững sờ.
Ánh mắt của gã nhìn Thẩm Lãng một hồi, nhìn những cô gái kia một hồi, lại nhìn về phía chim nhỏ mình một hồi.
Có thể nói như thế.
Đối với những thứ bệnh hoa liễu này Vương Liên rõ như lòng bàn tay.
Trong thế giới ngầm của đám cử nhân bọn họ có những trò chơi thật sự lạ lùng vô cùng, có đôi khi còn tìm cả những người đàn bà nhiễm bệnh đáng thương tiến hành giám định và thưởng thức.
Hơn nữa gã có mấy người bạn không cẩn thận trúng chiêu.
Lúc đó người chung quanh biểu hiện ra vô cùng đau buồn, khóc thương kêu gào, niên huynh vì sao không cẩn thận như vậy kia chứ? Thế nhưng trong lòng mừng như được mùa, ha ha ha, khoa cử tiếp theo mất đi một đối thủ.
Mà bây giờ, bản thân Vương Liên trở thành người trúng chiêu.
Kế tiếp phải bi thảm đến cỡ nào, gã hoàn toàn có thể dự liệu được.
Ở cổ đại không có Penicillin, cho nên bệnh giang mai là bệnh bất trị, chỉ có thể chờ chết.
- A... A... A...
Vương Liên gào thét thê lương, ra sức đập đầu vào tường.
Gã ra sức nổi điên, ra sức phát tiết nội tâm sợ hãi của bản thân.
Tiếp tục, gã bỗng nhiên cúi đầu xem chim nhỏ của mình một cái.
Thẩm Lãng yên lặng đưa tới một con dao, chậm rãi nói:
- Bây giờ cắt có thể còn kịp.
- Cắt đi, cắt đi... - Thẩm Lãng xúi:
- Như thế trên đời sẽ không còn hy vọng cũng sẽ không còn ưu phiền.
Vương Liên nhìn phía Thẩm Lãng ánh mắt tràn đầy hận thù thấu xương, lạnh lùng nói:
- Thẩm Lãng nhà ngươi không muốn sống à? Ngươi đã chết đến nơi, vì sao còn muốn tới hại ta?
Thẩm Lãng lui về phía sau một bước.
Kim Hối ra khỏi hàng, nói hết tất cả mọi chuyện xảy ra đêm qua cho Vương Liên.
Tiếp đó, Vương Liên hoàn toàn bị sốc!
Trong lòng dâng lên đau đớn vô biên vô tận.
Thẩm Lãng lại thắng?
Ở loại cục diện này, hắn vẫn thắng?
Suy nghĩ lại tất cả những gì bản thân đêm qua đã làm, cả người Vương Liên rét run, lảo đảo ngồi ngã xuống đất.
Gã bị tước đoạt toàn bộ công danh cử nhân.
Hơn nữa, gã còn đắc tội Liễu Vô Nham.
Gã xong rồi, gã tiêu rồi!
- Vì cái gì, vì cái gì? - Vương Liên ngồi dưới đất gào khóc.
- Thẩm Lãng nhà ngươi rõ ràng chỉ là một con kiến hôi hèn mọn, vì cái gì có thể muốn làm gì thì làm vậy. - Vương Liên nức nở:
- Vì cái gì nhà ngươi có thể lấy Kim Mộc Lan, vì cái gì nhà ngươi có thể hưởng thụ vinh hoa phú quý, vì cái gì nhà ngươi có thể thắng?
- Ta là cử nhân, ta là tài tử, dựa vào cái gì nhà ngươi có thể được những thứ kia mà ta lại không chiếm được?
Vương Liên ra sức phát tiết nội tâm đau khổ.
Thẩm Lãng nói chân thành:
- Vương Liên huynh, mấy vấn đề này của huynh ta cũng như thường lệ tự xét lòng mình.
- Thẩm Lãng ta đây thường hay hỏi trời, vì cái gì ta lại đẹp trai như vậy? Vì cái gì ta lại ưu tú như vậy? Vì cái gì ta lại lợi hại thế này? Thế nhưng ta hỏi nhiều lần, trời cao đều không trả lời ta nên đến nay ta đều tìm không được đáp án.
Vương Liên ngừng khóc vì gã đã bị cứng họng.
- Khụ khụ... - Kim Hối ở bên cạnh cũng có một cơn khó ở ghê gớm.
- Thế nào? - Thẩm Lãng thản nhiên hỏi.
-
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền