Chương 1089: Gặp lại con gái bảo bối
Sau đó Khương Mật một mình lặng lẽ dạo bước trong phủ Huyền Vũ, mỗi nơi nàng đi qua đều dừng lại hồi tưởng, đôi mắt to đẹp tràn ngập hạnh phúc.
"Lúc nhỏ, con thường xuyên chơi trốn tìm với Thẩm Thành ở đây, nhưng khi đó còn quá nhỏ, con gần như không còn chút ký ức nào, chỉ là nghe mẫu thân kể lại."
Khương Mật nói:
"Đáng tiếc hoa viên này giờ đây đã điêu tàn."
Nói rồi, nàng đi đến bên hồ nước, nơi đây đã hoàn toàn đóng băng.
"Mẫu thân kể, mỗi khi chúng con trở về, phụ thân tuy bận rộn chính sự nhưng hễ rảnh rỗi là sẽ bế con ra hồ câu cá, một tay câu cá, một tay đút con ăn hạt dưa."
Giọng nói của Khương Mật tràn ngập hồi ức đẹp đẽ.
"Đáng tiếc, đã mấy chục năm rồi con chưa được gặp lại phụ thân, con thật sự rất nhớ người."
Giọng của nàng đã mang theo tiếng khóc nghẹn ngào.
"Con rất nhớ phụ thân, rất nhớ tỷ tỷ Yêu Yêu."
Từ Thiên Thiên ôm lấy vai Khương Mật, dịu dàng nói:
"Nha đầu ngốc, ngoài này lạnh lắm, không khí cũng loãng nữa, chúng ta không thể ở lâu được, nán lại thêm một chút thôi rồi về."
"Vâng." Khương Mật gật đầu:
"Vậy chúng ta đến thư phòng của phụ thân, con thường xuyên nằm mơ thấy nơi đó."
Nói rồi, nàng đi về phía khu vườn của Thẩm Lãng và Mộc Lan, tiến về phía thư phòng.
Vị Đề đốc Hắc Thủy đài kia định đi theo, Từ Thiên Thiên liếc mắt ra hiệu, gã do dự một lát rồi tràn đầy bất an đứng chờ bên ngoài, để Khương Mật một mình đi vào.
Là nam nhi, gã không dám tự tiện vào phòng riêng của công chúa.
Khương Mật xinh đẹp tuyệt trần bước vào thư phòng của Thẩm Lãng, đưa tay khẽ vuốt ve bức tường cừu nhân.
Đây có thể coi là câu chuyện được người người nhà họ Kim truyền tai nhau, hễ cứ rảnh rỗi là lại lôi ra bàn tán.
Đặc biệt là Băng nhi, lúc ở trang viên Thiên Đường tại thành Nộ Triều, nàng ít nhất đã nhắc đến hơn trăm lần, bởi vì cái tên Quách Tĩnh được vẽ thêm cái tai chó kia, là do chính tay nàng vẽ, mỗi lần nhắc đến là nàng lại vênh váo tự đắc, nhất định phải kể cho Ninh Nguyên Hiên nghe.
Dù đã nghe đến nhàm tai, nhưng mỗi lần như vậy, Ninh Nguyên Hiên đều vui vẻ cười, cứ như thể lần đầu tiên được nghe vậy.
Khương Mật đưa tay ngọc ra, nhẹ nhàng chạm vào bức tường, như thể muốn lau đi lớp bụi bám trên chữ.
Đúng lúc này, trong phòng bỗng xuất hiện thêm một bóng người.
Chính là nguyên soái Chúc Hồng Tuyết của Quang Minh quốc.
Hôm qua trông y còn râu ria xồm xoàm, tóc tai bù xù, hôm nay đã được cắt tỉa gọn gàng, cẩn thận.
Dung mạo vẫn anh tuấn như trước, chỉ là gầy hơn rất nhiều, thần sắc cũng tiều tụy trông thấy, hốc mắt sâu hoắm, hai mắt đỏ ngầu.
"Chúc Hồng Tuyết, nguyên soái của đế quốc Đại Càn, bái kiến công chúa điện hạ."
Y quỳ một gối xuống, chắp tay hành lễ.
Khương Mật hơi bất ngờ, không phải là Quang Minh quốc sao? Sao lại là đế quốc Đại Càn?
Chuyện này có chút kỳ lạ, chẳng lẽ Quang Minh quốc chỉ là cách gọi của tầng lớp nô lệ thấp kém trong đế quốc? Bởi vì cảm thấy Khương quốc quá đen tối, nên lực lượng phản kháng mới được xưng là Quang Minh quốc.
Nhưng trong các văn bản chính thức của Thiên Nhai Hải các, lại không hề có cách gọi Quang Minh quốc, mà chỉ có đế quốc Đại Càn.
Thế giới này cần một người lãnh đạo, Tả Từ cảm thấy bản thân không đủ tư cách làm lãnh đạo, lá cờ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền