Chương 51: Xin lỗi nhé! Bổn mỹ nam muốn giết chết ngươi
- Bốp bốp...
Hứa Văn Chiêu cảm giác được trên mặt mình bị mấy cái tát vô hình vả bôm bốp.
Ánh mắt mọi người xung quanh cũng nhìn có chút hả hê.
Ông ta đỏ mặt tới mang tai, lông tơ cả người giống như đều muốn bốc cháy.
Toàn bộ da đầu đều muốn phồng lên, toàn bộ cõi lòng đều muốn bùng nổ.
Ông ta một khắc cũng không sống được, trực tiếp xoay người rời đi.
- Thẩm Lãng, ngươi chờ đó cho ta, ngươi chờ cho ta.
- Từ nay về sau, ngươi và ta không chết không thôi!
...
Mười mấy học trò ở đây đưa mắt nhìn phía Thẩm Lãng rõ ràng tràn đầy kính nể.
Trâu bò thiệt, lại để cho ông thầy Hứa Văn Chiêu ác độc này chịu nhận lỗi?
Mà lúc này, Bá Tước đại nhân bỗng nhiên nói:
- Thẩm Lãng, đưa tay ra.
Thẩm Lãng sợ hãi:
- Nhạc phụ, vì sao vậy?
- Đưa ra. - Bá Tước đại nhân lặp lại.
Thẩm Lãng vươn bàn tay.
Bá Tước đại nhân cầm lấy thước đánh một cái vào lòng bàn tay của Thẩm Lãng.
Thắng cũng bị đánh? Mặc dù một chút cũng không đau.
- Bỏ kiêu bỏ ngạo, đỡ để cho con quá mức đắc ý! - Bá Tước đại nhân dạy dỗ.
Ông già cổ hủ này, ông già xấu xa cổ hủ này.
- Vâng, nhạc phụ đại nhân. – Mặt của Thẩm Lãng lanh lợi đáp lời.
Đây là điển hình ngoài mặt cười hì hì, trong lòng MMP.
(Mụ bán phê: Phát âm là ma-mai-pi, có thể viết thành từ viết tắt MMP. Đây là từ để chửi vùng Tứ Xuyên, nôm na là Đmẹ mày)
Hắn đương nhiên biết nhạc phụ đại nhân này có lòng tốt, đỡ để những học trò ở đây trong lòng đố kỵ.
Hơn nữa, Bá Tước quả thực không muốn thấy Thẩm Lãng cứ đắc ý mãi như vậy, luôn luôn chẳng biết tại sao muốn giáo huấn một chút.
Ôi!
Nhạc phụ với con rể, tóm lại vẫn là thiên địch!
Mặc dù trong lòng Bá Tước đại nhân có thích đứa con rể này.
...
Hứa Văn Chiêu không có thể diện ở tiếp bên trong phủ Bá Tước, trực tiếp về nhà, mượn rượu giải sầu.
Nhưng mà, tin tức ông ta bị Thẩm Lãng làm mất mặt vẫn lan tràn truyền khắp toàn bộ phủ Bá Tước, tiếp tục lan tràn đến thành Huyền Vũ.
Đương nhiên, cũng không phải Hứa Văn Chiêu nổi tiếng nhiều như vậy, mấu chốt là bởi vì Thẩm Lãng.
Lúc này Thẩm Lãng, đã là đại danh nhân của thành Huyền Vũ rồi.
Trước ở rể phủ Bá Tước, tiếp tục đại sát tứ phương ở sòng bạc Điền Hoành, muốn không nổi danh cũng khó.
Hứa Văn Chiêu quyết định, mấy ngày kế tiếp đều không đến phủ Bá Tước, chí ít chờ đến cuộc phong ba này trôi qua về sau hẵng tính.
Mà khi ông ta mượn rượu giải sầu, trong nhà bỗng nhiên xuất hiện một người.
Điền Hoành!
Địch nhân của địch nhân, liền là bằng hữu?
Điền Hoành ngồi ở trước mặt Hứa Văn Chiêu, thản nhiên nói:
- Hứa tiên sinh chẳng qua là đã đánh mất một chút thể diện mà thôi, ta thì hoàn toàn thương gân động cốt, ta và Thẩm Lãng mới là sinh tử đại thù.
Hứa Văn Chiêu trong lòng quả nhiên dễ chịu một chút.
Khi ngươi xui xẻo thế nào mới có thể làm cho ngươi hài lòng đâu? Đương nhiên là gặp phải một kẻ xui xẻo hơn.
Điền Hoành nói:
- Hứa tiên sinh muốn nghĩ cách diệt trừ tên nghiệt súc Thẩm Lãng à?
- Diệt trừ? - Hứa Văn Chiêu kinh ngạc nói:
- Ngươi nói diệt trừ, là có ý gì?
- Đương nhiên là giết chết hắn. - Điền Hoành đáp.
Hứa Văn Chiêu lắc đầu nói:
- Không thể nào, Bá Tước đại nhân vô cùng thiên vị hắn,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền