ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 77. Đây là danh tác có một không hai! Phải cho lửa bùng cháy hơn nữa

Chương 75: Đây là danh tác có một không hai! Phải cho lửa bùng cháy hơn nữa

- A... - Kim Mộc Thông hết hồn.

Thẩm Lãng nói:

- Kim Mộc Thông, cái biểu cảm này của đệ là sao? Ta cho đệ cơ hội biến thành đại thần, lẽ nào đệ không nắm à?

Kim Mộc Thông run lên, nói:

- Tỷ phu à, tỷ phu đây là đang lợi dụng đệ đi bôi đen danh tiếng Từ Thiên Thiên đúng không?

- Đúng vậy, có vấn đề gì không? - Thẩm Lãng nói hùng hồn.

- Á... - Kim Mộc Thông sững sờ.

Thẩm Lãng vỗ đôi vai chắc nịch của đối phương:

- Mập đệ à, cho người ta lợi dụng không hề gì, then chốt phải có giá trị lợi dụng. Nếu như người khác còn chả màng lợi dụng đệ, vậy thì không phải là một tên béo ở lì trong nhà, mà là phế vật đó.

- A... - Kim Mộc Thông kêu một tiếng.

Mặc dù ta biết ngươi đây nói tầm xàm bá láp, nhưng vì sao nghe lại cảm thấy rất có đạo lý vậy?

Thẩm Lãng tiếp tục dụ dỗ:

- Cơ hội này nếu đệ không thích? Vậy thì đệ cứ đi đi, ta tìm người khác, ta cảm thấy Kim Trung cũng thật không tệ, ta tìm hắn hợp lại viết.

- Đừng, đừng... - Kim Mộc Thông nói:

- Tỷ phu à, đệ bằng lòng, đệ bằng lòng! Chỉ là đệ thấy, mở đầu này rất hút nhưng hành văn chưa đã lắm.

Thẩm Lãng nói:

- Quá sơ sài, chưa đủ ưu nhã đúng không?

- Đúng. - Kim Mộc Thông nói:

- Đối với danh tiếng tuyên dương đệ như tài tử thì bất lợi.

Thẩm Lãng nói:

- Vậy được, vậy ta hành văn sẽ khá một chút, ta niệm tình đệ viết, giờ bắt đầu đi.

Kim Mộc Thông vội vàng đoan trang, cầm bút lên chuẩn bị tốc ký.

Thẩm Lãng thì thầm:

- Thơ viết, nhị bát giai nhân thể tự tô, yêu gian trượng kiếm trảm ngu phu. Tuy nhiên bất kiến nhân đầu lạc, ám lý giáo quân cốt tủy khô. (*)

(*Câu này của Lã Động Tân, một đạo sĩ Trung Quốc và là một nhà thơ của thời Đường, một trong Bát Tiên trong lịch sử Văn hóa Trung Hoa, đã viết một bài thơ có tựa đề “Cảnh thế” (Cảnh tỉnh thế gian). Các câu trên nghĩa là: Giai nhân 16 tuổi thân hình mềm mại, thanh kiếm đeo ở eo lưng trảm những kẻ phàm phu tục tử. Dù rằng không thấy đầu bị cắt lìa, nhưng xương tủy đã ngấm ngầm khô kiệt)

Nghe những lời này, Kim Mộc Thông hưng phấn:

- Tỷ phu à, hành văn thế này hay lắm, hay lắm đó.

Thẩm Lãng nói:

- Đệ hiểu sao?

Kim Mộc Thông nói:

- Chính là bởi vì đệ không hiểu, mới có vẻ hành văn tốt, nếu như đệ xem có thể hiểu, vậy hành văn còn có cái gì đáng nói?

Đây là lần đầu tiên Thẩm Lãng thấy người uyển chuyển chửi mình ngu xuẩn.

- Nếu đơn thuần nói về đời người, mưu cầu truy đuổi, hấp tấp vội vàng, nhảy không thoát thất tình lục dục trước mắt, không đánh tán được cái vòng tròn tửu sắc tài vận (*). Kết quả phải đồng quy vu tận, cực quan trọng! Tuy là nói như thế, trong bốn món tửu sắc tài vận, duy chỉ có hai chữ “tài sắc” này càng thêm lợi hại.

(*Đây là mở đầu tác phẩm Kim Bình Mai của Lan Lăng Tiếu Tiếu Sinh)

Thẩm Lãng tiếp tục đọc lên, Kim Mộc Thông không ngừng viết lời hắn thành văn tự ở trên mặt giấy.

Tên béo ở lì trong nhà này thật là làm cho Thẩm Lãng nhìn với cặp mắt khác xưa nha, một tay múa bút lia lịa, then chốt tốc độ nhanh, gần như đều nhanh vượt qua tốc độ viết nhanh nhất của Thẩm Lãng.

Thẩm Lãng không khỏi nói:

- Thế tử, tốc độ viết

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip