ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 95. Thẩm Lãng hạ knockout! Một màn đẫm máu

Chương 93: Thẩm Lãng hạ knockout! Một màn đẫm máu

Quản gia nhà họ Từ là chủ lực của tiệc đính hôn tối nay.

Tiệc đính hôn mặc dù là tiến hành ở chỗ nhà cũ của Trương Tấn, thế nhưng đa số nhân lực vật lực, toàn bộ là nhà họ Từ cung ứng.

Từ quản gia lúc này vốn nên ở phía sau bếp loay hoay, thế nhưng ông ta nhịn không được phải ra ngó xem Thẩm Lãng gặp chuyện không may như thế nào?

Cho nên vốn dĩ ông ta không có nhiệm vụ đón khách nhưng cũng ra bên ngoài liếm mặt nghênh đón khách khứa, hơn nữa còn chuyên chọn đón loại khách có địa vị không cao nữa.

Tiếp đó, ông ta liếc mắt trước sau ngó về phía Thẩm Lãng.

Kỳ thực ông ta và Thẩm Lãng xem như là không thù không oán, hơn nữa cũng không phải chúa nhục thần chết.

Chủ yếu bởi vì Thẩm Lãng lúc trước ở rể tại nhà họ Từ, hoàn toàn là một kẻ ngu si lại thêm phế vật.

Sinh hoạt hàng ngày của nhà họ Từ là ăn cơm, đi ngủ, đạp Thẩm Lãng. (*Bánh nhắc đến câu thành ngữ internet: Ăn cơm, đi ngủ, đánh Đậu Đậu)

Thẩm Lãng hoàn toàn ở vào vị trí thấp nhất, Từ quản gia bình quân hai ba ngày không đạp Thẩm Lãng một lần liền toàn thân khó chịu.

Bây giờ Thẩm Lãng nhà ngươi lại phát đạt, bay lên trên biến thành phượng hoàng.

Này, này, sao lại có thể thế được?

Nếu nhà ngươi phát đạt, sau này ta gặp lại còn thế nào đạp ngươi nữa.

Hơn nữa loại mặt hàng dưới hầm cầu như ngươi cũng có thể phát triển, vô cùng khiêu chiến cuộc đời của ta đó.

Đều nói mâu thuẫn là nguồn gốc thù hận nhưng kỳ thực đố kỵ mới chính xác!

Lúc này, nhìn thấy Thẩm Lãng bị ả gái điếm thấp hèn bêu xấu bôi nhọ, Từ quản gia rõ ràng thật là cao hứng, thật là thoải mái quá.

Tâm lý hận không thể hô lớn: Việc này là ta làm, ta làm đó nha.

Nhưng mà Thẩm Lãng xuất chiêu như thần, trực tiếp để tình hình nghịch chuyển, ả điếm này lại cắn ngược trở lại Từ quản gia.

Tức khắc, Từ quản gia biến sắc, nổi giận nói:

- Con ả điếm thấp hèn này từ đâu tới mà ăn nói xằng bậy. Ta đường đường là Từ quản gia, làm sao có thể biết thứ đồ như ngươi?

- Ta nhổ vào! - Ả điếm nổi giận nói:

- Nhị cẩu tử nhà ngươi ba mươi năm trước là cái thá gì, cùng một làng ta có thể không biết sao?

Thẩm Lãng vung tay lên.

Dù mấy tên ăn mày cùng kẻ lang thang đầu đường xó chợ mặc dù không tình nguyện, nhưng vẫn đứng vững, nhưng vẫn giở trò với ả điếm đang lơ lửng trên không trung.

Từ quản gia cất giọng lạnh lùng:

- Hôm nay ngày vui của chủ nhà ta, ta không tính toán với cái loại đàn bà thấp hèn như ngươi đâu.

Dứt lời, Từ quản gia muốn tranh thủ đánh bài chuôn.

Nào ngờ ả gái điếm sợ hãi, hét toáng lên:

- Nhị cẩu tử (*), ngươi không thể đi, ngươi không thể đi. Rõ ràng là ngươi dùng tiền thuê ta tới nói xấu Thẩm Lãng, ngươi cho ta 15 lượng vàng, nói sau khi chuyện thành công đền cho ta một căn nhà.

(*Một kiểu xưng hô tiếng lóng, nôm na là thằng chó con, ngày trước thường được dân TQ ám chỉ… cảnh sát và cả phát xít Nhật. Sau này dùng để đặt tên xấu cho mấy đứa nhỏ để dễ nuôi)

- Thẩm Lãng công tử, ta bị ép buộc thôi, bị buộc đó...

- Cũng là cái tên nhị cẩu tử này, ba mươi năm trước hắn ở trong thôn đã nhìn lén ta đi cầu, sau đó vào cửa hàng trong thành làm người học việc rồi phất lên. Mấy ngày

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip