Chương 102: Không tìm thấy xác
Chu Chí Dật bật máy tính, truy cập hệ thống công an, nhập mã số vụ án để trích xuất toàn bộ thông tin về vụ mất tích của Vương Thúy Nhu.
Chu Chí Dật mở biên bản vụ án ra, nói:
"Trước khi Vương Thúy Nhu bỏ nhà đi, hai người họ đã cãi nhau một trận lớn, nên Phong Hồng Ích nghĩ cô ấy chỉ đang giận dỗi. Đợi ba ngày mà vợ vẫn chưa về, gã cảm thấy có điều bất thường nên mới đi báo cảnh sát."
Thời Xán khoanh tay hỏi:
"Vương Thúy Nhu mất tích vào tối ngày 1 tháng 3, vậy vị Phong tiên sinh này báo án lúc nào?"
"Tối ngày 4 tháng 3."
Chu Chí Dật trả lời.
"Phía cảnh sát bắt đầu kiểm tra video từ ngày 1 tháng 3, mục đích là xem có đúng như Phong Hồng Ích nói, Vương Thúy Nhu thật sự rời nhà bỏ đi hay không. Nhưng đúng hôm đó, khu Bạch Khê Địa lại mất điện trong một khoảng thời gian. Thời điểm Vương Thúy Nhu rời khỏi nhà mà Phong Hồng Ích cung cấp lại trùng khớp với khoảng mất điện đó."
Vì vậy đoạn video đầu tiên mà cảnh sát trích được bắt đầu từ tám giờ sáng ngày 2 tháng 3.
Thời Xán cầm lấy chuột, mở đoạn ghi hình giám sát.
Đó là đoạn video tại cổng khu 2 tòa 6. Trên màn hình máy tính, một người đàn ông xách hai túi rác màu đen từ hành lang bước ra.
"Thật ra tài liệu video của vụ án này không nhiều, camera giám sát trong khu Bạch Khê Địa và vùng lân cận được bảo trì không tốt, vốn đã có nhiều điểm mù, lại còn hư hỏng khá nhiều."
Chu Chí Dật giải thích.
Ngày ghi hình là chiều 3 tháng 3, góc quay rất xa, nhưng vẫn thấy được bóng lưng Phong Hồng Ích. Gã ngồi bên bờ sông, tay cầm cần câu, nhìn tốc độ thu cần thì có vẻ đã câu được khá nhiều cá.
Chu Chí Dật mở thêm hai đoạn video quay vào ban đêm, nói:
"Nhưng thiết bị giám sát cũ kỹ, không quay rõ được."
"Tối ngày 2 tháng 3 gã đã đi câu cá, ngày 3 thì câu từ chiều tới tối. Theo lời gã thì do cãi nhau nên tâm trạng tồi tệ, đi câu để giải tỏa."
Lâm Trục Nguyệt giơ tay lên, khẽ chạm môi hỏi:
"Có từng đến gần mép nước... ?"
Chu Chí Dật biết Lâm Trục Nguyệt đang nghi ngờ điều gì, bởi phía cảnh sát cũng từng có nghi vấn tương tự, nhưng cuối cùng đã bị bác bỏ. Chu Chí Dật kiên nhẫn giải thích:
"Đúng là cá có thể ăn thịt, nhưng với hệ sinh thái của con sông đó, cá không thể nào xử lý sạch được xương của người trưởng thành. Nếu Phong Hồng Ích vứt xác ở đó, không thể nào chúng tôi đến cả xương cũng không vớt được."
Thời Xán hỏi:
"Đã từng vớt sông chưa?"
Chu Chí Dật gật đầu:
"Có rồi, không tìm thấy xác."
Chu Chí Dật mở một đoạn video giám sát khác.
"Phong Hồng Ích còn từng đi qua những đâu?"
"Khu vực xung quanh có nhân viên vệ sinh và mấy người già nhặt ve chai, mấy ngày đó họ không nhặt được thứ rác nào kỳ lạ cả. Chúng tôi cũng lục soát thùng rác rồi, chẳng thu hoạch được gì. Hơn nữa điều tra cho thấy, mỗi sáng Phong Hồng Ích đều mang hai túi rác đi vứt, trước và sau khi Vương Thúy Nhu mất tích đều như vậy."
Chu Chí Dật không biết Lâm Trục Nguyệt là linh sư có linh cảm rất mạnh, tưởng rằng cô chỉ đang suy đoán tình tiết vụ án nên giải thích: "Ban đầu chúng tôi cũng nghi ngờ gã dùng cách vứt rác để phi tang thi thể, vì rất nhiều tội phạm làm như vậy rồi. Nhưng xét theo kích thước túi rác, muốn nhét vừa thì gã phải phân xác
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền