Chương 403: Nhà viết tên em, con mang họ em
Trên sân, cảnh tượng như sắp thành thảm kịch đẫm máu, khiến không ít khán giả nhắm mắt không dám nhìn. Thế nhưng, ngay lúc ấy, Phương Thiên chém mạnh vào ngực Trình Bác Văn, phát ra một tiếng "choang" chói tai.
Lâm Trục Nguyệt mở to hai mắt, hỏi:
"Có chém trúng rồi đúng không? Mịch Yên chém trúng rồi đúng không?"
"Đúng, chém trúng rồi, nhưng không bị thương."
Thời Xán nắm lấy cổ tay phải đeo đồng hồ của Lâm Trục Nguyệt, vừa được dịp ăn đậu hũ, vừa giải thích cho cô nghe:
"Trình Bác Văn có thể tính là tay công, vì Đạp Lãng thiên về tấn công. Nhưng ưu điểm lớn nhất của cậu ta không phải là tấn công mạnh, mà là phòng thủ giỏi."
"Thời nay, người giữ chú pháp cực kỳ hiếm. Cậu ta chính là một trong số ít ấy. Chú pháp cậu ta sở hữu gọi là Kim Cương Chú, có thể dùng linh lực để cường hóa cơ thể trên diện rộng, thép cốt sắt đá, đao thương bất nhập. Trước kia, trên diễn đàn từng có người bàn về các người giữ chú pháp, còn nói cậu ta rất hợp đi làm xiếc, ra đầu phố đặt cái bát, biểu diễn màn lấy ngực chọi đá, rồi ngồi chờ người ta bỏ tiền vào."
Quả thật Trình Bác Văn rất xuất sắc. Cậu ta chỉ tìm hiểu qua loa và biết Văn Mịch Yên là tay công, lại còn là nữ, sức mạnh chắc không quá lớn nên tự tin mình có thể phòng thủ đối phó. Vì thế, phần lớn công sức cậu ta dùng để nghiên cứu Thời Xán. Nào ngờ, bản thân lại bị một cô gái gầy yếu hơn mình rất nhiều ép đến mức không thể chống đỡ.
Trên sân, Trình Bác Văn đã nhận thua.
"Đã là hạt giống được đặc cách vượt qua vòng loại trong biển quái vật yêu ma, làm sao có thể là kẻ dễ chơi?"
Diệp Dương Gia huýt sáo, khen:
"Không hổ danh là cộng sự của tôi."
Đến đây, trận thứ 16 vòng đầu tái đấu kết thúc với chiến thắng áp đảo của Văn Mịch Yên. Thiên Thành sẽ có kỳ nghỉ mười ngày, để mười sáu tuyển thủ vào vòng sau được nghỉ ngơi, khôi phục trạng thái tốt nhất.
Nhưng vị trí cậu ta rơi xuống lại bị Văn Mịch Yên đoán được. Tay Văn Mịch Yên cầm Phương Thiên, không chút lưu tình mà chém vào ngực cậu ta. Sức lực của Văn Mịch Yên vốn rất lớn, tuy Trình Bác Văn không bị thương nhưng vẫn bị chấn động lùi mấy bước mới đứng vững được. Cho dù không kèm theo lôi điện, cậu ta cũng chẳng dám lấy thân mình đỡ quá nhiều nhát Phương Thiên... linh lực của hắn sẽ nhanh chóng cạn sạch, đến lúc ấy, cơ thể sẽ mất đi hiệu quả gia trì của Kim Cương Chú, và sẽ bị cô bổ ngang người.
Một kích không thành, Văn Mịch Yên lại giơ cao chiến kích, mạnh mẽ bổ xuống lần nữa, miệng nói:
"Cậu căn bản chưa từng nghiên cứu làm sao đối phó tôi, đúng không?"
Trình Bác Văn không dám dùng cơ thể để đỡ đòn nên chỉ có thể lấy Đạp Lãng cứng rắn ngăn cản. Cùng lúc ấy, cô ấy giơ tay trái, kẹp một lá phù vàng giữa ngón trỏ và ngón giữa, khẽ niệm:
"Chân phù cáo minh, cấp hội Hoàng Ninh, hống lôi tấn đình, văn hô tức chí... !"
Ngọn lửa nhạt bùng lên, thiêu đốt lá bùa vàng. Văn Mịch Yên không đợi phù cháy hết liền vác Phương Thiên xông thẳng về phía hắn. Tia sét xanh từ lá phù lao theo sau, rồi tụ lại nơi lưỡi Phương Thiên. Lưỡi chiến kích Phương Thiên bị lôi điện nung đỏ, hơi nóng theo dòng sấm chạy dọc, truyền sang Đạp Lãng. Thân đao nhanh chóng nóng rát, hai tay Trình Bác Văn đau như bị bỏng.
Thời Xán lẩm nhẩm như tụng kinh:
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền