ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Chào Mừng Đến Học Viên Linh Sư

Chương 434. Ta sẽ dạy cho con cách thắng trận chiến này

Chương 434: Ta sẽ dạy cho con cách thắng trận chiến này

Lâm Trục Nguyệt ôm cổ đầy máu, ngồi bật dậy thở dốc, ngơ ngác nhìn bóng lưng Thời Xán chắn trước mặt. Cô ôm lấy cổ, quỳ một gối xuống, cố gắng níu giữ chút tỉnh táo cuối cùng. Tầm nhìn của Lâm Trục Nguyệt dần tối lại, trước mắt xuất hiện vô số chấm vàng. Đó là dấu hiệu của việc sắp ngất.

Không được ngất, Lâm Trục Nguyệt.

Rồi đột nhiên, âm thanh chiến đấu quanh cô biến mất. Khi ngẩng đầu lên, cô phát hiện mình đã không còn ở sân đấu, mà đang đứng trong một căn nhà quen thuộc nào đó ở Thiên Thành. Bầu trời xanh biếc không một gợn mây. Trong sân không có cỏ dại, chỉ có bãi cỏ cắt tỉa gọn gàng, trồng đúng hàng lối. Ở góc sân có cầu trượt cho trẻ con, bên cạnh còn có xích đu và ngựa gỗ.

Đằng sau vang lên một giọng nói:

"Đánh thua rồi hả?"

Cô quay lại, thấy một chiếc ghế nằm từ lúc nào đã xuất hiện. Trên đó, một người đàn ông có ngũ quan giống cô đang đặt cốc nước dưa hấu mới uống dở xuống bàn nhỏ bên cạnh.

Lâm Trục Nguyệt tròn mắt: "Bố..."

Lăng Ngôn. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là Lăng Ngôn!

Ông ấy giơ ngón trỏ đặt lên lên môi: "Suỵt."

Để ngăn cô nói thêm, ông ấy ngồi dậy, đứng lên rồi đi vào trong nhà lục lọi gì đó. Một lúc sau, ông ấy bưng ra cả đống sách rồi đặt lên chiếc bàn tròn nhỏ trước mặt cô.

"Ta không phải người mà con nghĩ. Ta chỉ là một luồng ý thức trong Phù Thế Hoạ Quyển, ngủ say quanh năm, chỉ ở thời khắc mấu chốt mới tỉnh dậy."

Ông ấy mở sách, trải ra trước mắt cô:

"Phù Thế Hoạ Quyển là Linh Vũ cực mạnh. Nó không hề thua kém khi lâm trận. Việc con thua, chỉ vì con chưa biết cách dùng. Trong mắt con, Phù Thế Hoạ Quyển có khả năng gì?"

"Ừm... sao chép, thu nạp?"

Lâm Trục Nguyệt đáp.

"Đó chỉ là năng lực phụ thôi."

Ông ấy đẩy sách về phía cô, đồng thời chìa tay ra:

"Phù Thế Hoạ Quyển là tranh, mà tranh thì đâu chỉ để sao chép hay thu nạp. Ý nghĩa tồn tại thật sự của nó, là vẽ ra và biến thành hiện thực những gì bay lượn trong đầu con... Nào, ta sẽ dạy cho con cách thắng trận chiến này."

Tại sân đấu, Thời Xán vẫn đang giằng co với

"Diêu Hàn Sương"

. Hai kẻ mạnh khủng khiếp gần như đã san bằng cả sân đấu. Trên khán đài, khán giả đã bắt đầu sơ tán.

Có lẽ không ngờ Thời Xán thật sự ra tay giết,"Diêu Hàn Sương" biến sắc ra lệnh cho đàn tiên gia quanh hai người phải lùi ra xa.

Văn Mịch Yên nhìn tình hình trên sân, lo lắng hỏi:

"Trước đây ông ta đánh cậu, hình như đâu có đập sập nhà cậu đâu nhỉ?"

Cung Vĩnh Nguyên thở dài nói:

"Muốn đoạt xác hoặc phải chờ thời cơ, hoặc phải đợi đối phương bị thương nặng, hấp hối."

"Bởi vì giờ ông ta muốn đoạt xác."

Lâm Trục Nguyệt mở mắt.

"Thời Xán!" Lâm Trục Nguyệt hét lên.

Thời Xán thở phào, bước chân cũng chậm lại đôi chút.

Thời Xán quay lại, nhìn thấy cô vẫn còn chống đỡ, liền nói:

"Em cố chịu thêm chút, viện binh sắp tới rồi."

Lâm Trục Nguyệt khẽ lắc đầu:

"Không cần đợi nữa."

"Biến đi, biến hết đi... !"

Thời Xán cắn răng, xoay đao trong tay, chuyển sang dùng lưỡi sắc.

Kết thù sống chết với tiên gia ư? Giờ còn quan tâm nổi chuyện đó sao? Ngay từ lúc chúng làm Lâm Trục Nguyệt bị thương, giữa anh và chúng đã không đội trời chung rồi. Đã là thế cục anh chết tôi sống, thì giết sạch, giết hết. Chỉ cần giết đủ sạch, sẽ chẳng còn tiên gia nào

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip