Chương 445: Quá khứ của Minh Uế
Khi ấy, A Mãn không hiểu vì sao cha mẹ đặt tên cho mình là "A Mãn". Cả đời ông ta toàn chia ly và tiếc nuối, có chỗ nào là viên mãn đâu?
Về sau, có một vị phương sĩ đi ngang qua. Góc nhìn của phương sĩ khác với người thường, ông ấy thấy A Mãn bị cho là khắc bố khắc mẹ nhưng thực chất lại là đứa trẻ có thiên phú, bèn đề nghị nhận ông ta làm đồ đệ.
A Mãn hỏi:
"Bái sư thì có được ăn cơm không?"
"Có, còn được ăn bánh bao nhân thịt nữa."
Phương sĩ đáp:
"Chỉ cần theo ta học hành chăm chỉ, sau này lớn lên, con có thể tự mua bánh bao cho mình."
Thế là A Mãn đi theo phương sĩ, vào núi sâu tu hành.
Phương sĩ không nói dối. Chỉ cần ông ta chăm chỉ tu luyện, khi trở về căn nhà nhỏ, liền thấy bánh bao nóng hổi do chính tay phương sĩ làm đặt trong xửng. Bánh bao thơm lừng, mỗi lần A Mãn đều ăn được mấy cái.
Một ngày, A Mãn vào núi luyện công, phương sĩ cũng ra ngoài. Trước khi đi, ông ấy để lại bánh bao cho A Mãn. Khi A Mãn quay về thì phát hiện dường như trong nhà có khí tức lạ... Không giống người, nhưng cũng chẳng phải ma quỷ hay linh trong núi.
Ông ta chọc một lỗ nhỏ trên giấy dán cửa sổ, nhìn thấy một nữ tử mặc hắc y, trên người khoác khôi giáp, bộ đồ ấy khác hẳn phong cách thời bấy giờ. Thân hình nàng hơi trong suốt, đôi mắt lại dán chặt vào bánh bao trên bàn, nuốt nước miếng liên tục.
A Mãn đẩy cửa sổ:
"Ngươi rất muốn ăn sao?"
Nữ tử mặc hắc y mừng rỡ:
"Thật sự ăn được!"
A Mãn bước vào cửa chính, mang bánh bao đặt lên bàn thờ, châm nén nhang rồi nói:
"Như vậy ngươi có thể ăn được rồi."
Nữ tử áo đen hoảng hốt, lập tức biến mất, nhưng chẳng bao lâu lại hiện thân trong phòng. Có lẽ nàng thấy cũng không cần phải trốn tránh nữa, bèn tò mò hỏi:
"Ngươi nhìn thấy ta sao?"
"Đương nhiên, ta là linh sư mà."
Nàng vừa ăn bánh bao vừa lúng búng:
"Ta tên Bạch Lộ, là quỷ sai dưới trướng Hắc Vô Thường đại nhân, thường phụ trách câu hồn. Thỉnh thoảng ta cũng trốn việc đi dạo, lần này vô tình đi tới nhà ngươi."
Đó là lần đầu tiên A Mãn gặp Bạch Lộ.
A Mãn không hiểu vì sao Bạch Lộ lại tham ăn đến vậy:
"Ngươi là quỷ sai, rốt cuộc cũng là quỷ, ban ngày còn chạy ra ngoài, không khó chịu sao? Chỉ vì một miếng ăn mà làm vậy có đáng không?"
Nàng nâng chiếc bánh bao, nói tiếp:
"Còn có khói lửa nhân gian nữa, địa phủ thì không có những thứ này."
A Mãn hỏi:
"Ngươi là quỷ đói à?"
"Xì, ai là quỷ đói chứ. Khi còn sống ta cũng là linh sư, lợi hại hơn tiểu tử ngươi nhiều."
"Không chỉ vì ăn đâu... Ta thích bầu trời xanh của nhân gian, thích hơi thở của cỏ cây sống động, thích hoa nở trong núi, cá bơi trong khe suối..."
Bạch Lộ nói.
A Mãn không tin lắm:
"Ngươi thích thật nhiều thứ."
Sau khi phương sĩ chết, thỉnh thoảng Bạch Lộ lại lên núi, nói là tới ăn chực nhưng thực chất là lo lắng cho đứa nhỏ A Mãn, sợ A Mãn bị dã thú ăn mất, hoặc bị kẻ thù của sư phụ tìm thấy mà chết yểu.
Lần thứ hai họ gặp nhau là khi phương sĩ xuống núi đã mấy tháng không quay lại. A Mãn sốt ruột định xuống núi tìm thì sư phụ trở về... nhưng lại được Bạch Lộ đưa về.
Sư phụ đã chết rồi trở thành hồn phách.
A Mãn khóc, làm cho sư phụ một ngôi mộ gió, rồi hỏi: "Sư phụ, người sẽ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền