Chương 53: Lăng Ngôn
Tình hình vô cùng cấp bách, vừa lên đường cao tốc, Diệp Dương Gia lập tức nhấn ga hết tốc độ giới hạn cho phép, suốt dọc đường không hề dừng ở bất kỳ trạm dịch vụ nào. Ba tiếng rưỡi sau, bọn họ đến thành phố Thương Dương.
Cùng lúc đó, một chiếc xe cảnh sát đang đậu ở lối ra cao tốc của thành phố Thương Dương. Viên cảnh sát mặc cảnh phục, ngậm điếu thuốc, tựa lưng vào cửa xe, vừa hút thuốc vừa nhả khói mù mịt. Thấy rõ biển số chiếc Audi A8 mà nhóm người Lâm Trục Nguyệt đang ngồi, anh ta bèn giơ tay vẫy vẫy.
Diệp Dương Gia dừng xe phía sau xe cảnh sát.
Bốn người đồng loạt xuống xe.
Viên cảnh sát đưa ra giấy tờ của mình, nói:
"Các vị đại sư, tôi là cảnh sát phụ trách việc tiếp ứng lần này, tên Từ Chu."
"Cảnh sát?" Thời Xán nhận lấy giấy tờ, sau khi xác nhận không có gì bất thường mới trả lại. Chẳng qua anh vẫn hơi nghi ngờ hỏi:
"Cảnh sát biết đến sự tồn tại của bọn tôi? Đáng lẽ người tiếp ứng phải là người của Cục An ninh Quốc gia mới đúng chứ?"
Từ Chu cất giấy tờ đi, giải thích:
"Vốn dĩ là như vậy, nhưng chuyện gì cũng có ngoại lệ. Năm xưa tôi từng được Phủ Linh Sư cứu mạng. Chuyện như thế, dù có ký thỏa thuận bảo mật thì cũng không thể xóa khỏi trí nhớ. Có lẽ vì nguyên nhân này, Phủ Linh Sư mới chỉ định tôi đến đón các vị."
Nghe vậy, Lâm Trục Nguyệt định bước theo Thời Xán lên xe cảnh sát. Dù sao cô cũng là đồng đội của Thời Xán, đương nhiên phải đi cùng một xe. Nhưng cô vừa nhấc chân lên thì đã bị Văn Mịch Yên kéo lại.
"Trục Nguyệt, qua đây đi."
Văn Mịch Yên vừa nói vừa mở cửa sau xe, ý bảo Lâm Trục Nguyệt lên xe trước:
"Cậu lên xe trước, tôi từ từ nói với cậu."
Lâm Trục Nguyệt thoáng sửng sốt, nhưng vẫn nghe theo lời Văn Mịch Yên.
Thấy vậy, Thời Xán mở cửa ghế phụ của xe cảnh sát, trước khi lên xe còn thúc giục:
"Đi thôi, bắt đầu nhiệm vụ. Không phải tình hình của đương sự rất khẩn cấp sao?"
Trước khi xe cảnh sát lăn bánh, Thời Xán quay sang dặn dò:
"Bảo vệ Lâm Trục Nguyệt cho tốt."
"A lô, nghe rõ không?"
Giọng của Thời Xán vang lên từ bộ đàm.
Văn Mịch Yên đáp: "OK."
Lâm Trục Nguyệt cầm lấy bộ đàm, đáp: "Nghe rõ."
Thế là Thời Xán lên xe cảnh sát, còn ba người Lâm Trục Nguyệt, Văn Mịch Yên và Diệp Dương Gia vẫn ngồi lại trong xe chạy từ Thiên Thành đến. Chiếc Audi A8 của bọn họ và xe cảnh sát chở Thời Xán tách ra, mỗi xe chạy về một hướng.
Trong xe, Lâm Trục Nguyệt hỏi:
"Người tên Lăng Ngôn đó là ai vậy?"
Văn Mịch Yên vừa gõ tin nhắn trên điện thoại với tốc độ chóng mặt, vừa giải thích:
"Dây dưa với nhà họ Lăng, có khi mất mạng như chơi. Thế nên nếu ai hỏi, nhất định phải phủ nhận. Nói cậu không có quan hệ gì với Lăng Ngôn thì vị cảnh sát kia chắc không tin, nhưng nếu bảo cậu là họ hàng bên ngoại của ông ấy, nghe sẽ đáng tin hơn nhiều."
Lâm Trục Nguyệt loáng thoáng thấy cô ấy vừa nhắn tin, người ở đầu bên kia có vẻ là Phủ Linh Sư. Cô ấy tắt màn hình điện thoại.
Văn Mịch Yên kiên nhẫn giải thích:
"Trục Nguyệt, khoảng mười chín năm trước, ở Thiên Thành từng có một gia tộc họ Lăng. Nhà họ Lăng quyền thế nghiêng thành, phồn vinh tột độ, là thế gia mạnh nhất trong tất cả các gia tộc ở Thiên Thành lúc bấy giờ."
"Nhưng vì một nhiệm vụ gần như không thể hoàn thành, hơn nữa còn đi ngược lại lợi ích
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền