ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 55: Linh Vũ

Tất cả các cánh cửa trong nhà đều đã đóng kín, chỉ có một gian phòng là mở hé, khói và tiếng hét cũng đều phát ra từ đó. Cả ba lập tức cảnh giác.

Là giọng nữ, rất có thể là tiếng kêu cứu của đương sự.

Diệp Dương Gia lao thẳng tới, tung chân đạp cửa, sau đó nghiêng người tránh sang một bên rồi nổ súng. Văn Mịch Yên nhân lúc cậu nghiêng người, nhanh chóng xông vào bên trong, tay cầm linh vũ Phương Thiên, chém thẳng về phía linh hồn gây sự...

Người vào sau cùng là Lâm Trục Nguyệt, đồng tử cô lập tức co lại. Bên trong tràn ngập khói mù, mùi khét sặc vào mũi, hình như vừa có gì đó bị đốt.

Căn phòng này rất kỳ dị. Trang trí trong nhà khá tốt, nhưng trên bàn, trong tủ, đâu đâu cũng đặt kín những con búp bê trẻ em... hầu hết là loại hình dễ thương, được bọc trong hộp nhựa trong suốt, thân ngâm trong thứ dầu màu vàng đục.

Lâm Trục Nguyệt đi một vòng quanh phòng. Trên bàn có hộp sữa AD cắm sẵn ống hút, khoai tây chiên và đồ chơi, toàn bộ đều là đồ dành cho trẻ em. Khắp phòng bày dày đặc các vật phẩm, nếu bảo nơi này là một cửa hàng chuyên buôn bán mấy thứ này, Lâm Trục Nguyệt cũng sẵn sàng tin.

Ngoài ra còn có kinh Phật, bản bìa đỏ và xanh của Kinh Địa Tạng Bổn Nguyện, cùng Diệu Pháp Liên Hoa Kinh. Nhìn phần mép dưới của cuốn sách, có thể thấy rõ dấu vết bị mở đọc nhiều lần.

Cô nhìn về phía lò than. Bên trong có mấy con búp bê tiểu quỷ đã bị đốt cháy phân nửa, phía trên còn có những mảnh bùa vàng sắp cháy hết, tàn lửa vẫn còn đỏ rực, rõ ràng là dùng để đốt tận gốc mấy tượng tiểu quỷ này. Đây chính là tượng tiểu quỷ, nơi trú ngụ của linh hồn trẻ con.

Trong phòng còn có rất nhiều thú bông, toàn là những món đồ mà trẻ em thích. Một vài loại mỹ phẩm được đặt trước những bài vị có hình dáng trưởng thành hơn.

Ở đó có một cái lồng chim, con chim bên trong đã chết, cánh và thân đều loang máu, dường như bị thứ gì đó hung dữ xé xác đến nỗi không còn nguyên vẹn.

Văn Mịch Yên nói:

"Phá khóa đi!"

Diệp Dương Gia nâng khẩu súng trong tay phải, nhắm thẳng vào ổ khóa.

"Khoan! Đây không phải khóa mật mã, cũng không phải khóa vân tay hay quẹt thẻ, chỉ có thể mở bằng chìa... hai người lùi lại một chút."

Lâm Trục Nguyệt vén tấm thảm trước cửa lên, tìm thấy một chiếc chìa khóa bên dưới.

"Chắc chắn là chìa khóa cửa nhà. Có lẽ chủ nhà sợ ra ngoài quên mang nên giấu sẵn ở đây."

Cô tra chìa vào ổ, vặn sang trái vài vòng nhưng không mở được, lại thử sang phải vài vòng nữa. Chẳng bao lâu sau,"cạch" một tiếng, cửa mở ra.

Tiếng la hét thảm thiết vẫn chưa dừng lại. Lâm Trục Nguyệt đi ra ban công. Cô ngồi xổm xuống bên mép tường ban công. Nữ chủ nhân đầu quấn băng gạc đang nằm rạp trên mặt đất, hai tay bấu chặt tấm thảm. Mà phía ban công, hai đứa trẻ khoảng bốn, năm tuổi đang cười đùa kéo chân cô ấy, từng chút từng chút lôi về phía ban công chưa được che chắn.

Diệp Dương Gia vẫn chưa hạ hai khẩu súng trong tay, ánh mắt dừng lại trên chiếc lò than có hình thỏi vàng đặt dưới đất, cau mày:

"Rốt cuộc cô đã làm gì vậy?"

Một vài đứa trẻ và phụ nữ khác ngồi một bên, không những không ra tay cứu giúp Vương Tử Mỹ, mà còn vỗ tay reo hò cổ vũ.

"Nhưng cô làm vậy là tự mình xé toạc mặt nạ, chọc giận bọn chúng rồi. Cô khiến chúng tức giận, chỉ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip