Chương 67: Đầu óc ông thầy hướng dẫn đó đúng là có vấn đề
Đây là lần đầu tiên cô quay lại trường sau khi bị thương trong nhiệm vụ.
Sáng hôm sau, Lâm Trục Nguyệt và Văn Mịch Yên bước vào lớp học.
Không khí trong lớp rất sôi nổi, mấy nữ sinh cầm điện thoại và túi nilon đựng đồ dùng một lần xúm xít tụ lại với nhau, dường như đang chia sẻ gì đó.
Văn Mịch Yên đi qua hỏi:
"Các cậu đang xem gì thế?"
Cô bạn tên Hoắc An An cầm điện thoại lên, khoe ảnh chụp trong máy, nói:
"Tôi không nhịn được nên thay chậu cho cây me đất ở trước nhà, đào ra được nhiều củ giống lắm. Trước đây không phải các cậu bảo muốn trồng thử à? Tôi mang tới luôn, cậu xem này, hoa nở cũng xinh đấy chứ."
"Cây me đất."
Lâm Trục Nguyệt chỉ muốn phát ra tiếng ấm nước nổ tung.
Cô thật sự không thích vận động. Tuy từng vượt qua kỳ thi thể chất ở cấp hai và còn được điểm tối đa, nhưng từ sau khi lên trường cấp ba Nguyên Thành, gần như tất cả tiết thể dục đều bị các môn khác chiếm dụng. Hàng năm, trừ một lần kiểm tra thể lực cố định, Lâm Trục Nguyệt hầu như chưa bao giờ tập luyện những bài tập thường làm hồi cấp hai. Hoạt động kịch liệt nhất hàng ngày của cô là đeo cặp leo lên leo xuống ở khu giảng đường không có thang máy và đạp xe đi lại từ nhà tới trường học. Mà thật ra đến cả đạp xe cô cũng lười, còn lên kế hoạch mua một chiếc xe đạp điện có tấm chắn gió để những hôm trời lạnh đi học hay tan học khỏi phải vừa đạp xe vừa thở hồng hộc, nước mũi chảy ròng ròng. Thân hình Lâm Trục Nguyệt nhìn thì mảnh mai, nhưng tỷ lệ mỡ có vẻ hơi cao, dù sao thì cơ thể cô cũng mềm nhũn, cánh tay với bắp đùi hầu như không thấy đường nét cơ bắp, lực trung tâm cũng rất yếu. Cô cần phải rèn luyện. Luyện đến mức một cú đá chân có thể hất văng người ta hơn ba mét mới thôi.
Có điều trước khi thực hiện được kế hoạch đó, cô đã bị Văn Mịch Yên và Diệp Dương Gia "bắt cóc" tới Thiên Thành.
"Cậu cứ nhìn chằm chằm vào gói khoai tây chiên trên tủ đầu giường làm gì? Đằng nào cũng có ăn được đâu, đưa đây tôi xử lý hộ cho. Còn bốn đứa nhóc kia khả năng cao cũng phải chịu phạt, thậm chí bị ghi là lỗi vi phạm nghiêm trọng."
Lâm Trục Nguyệt bĩu môi, tiếc nuối đưa gói khoai tây chiên vị mực cay cho anh.
Thời Xán lại nhìn về phía Lâm Trục Nguyệt:
"Chắc cậu cũng sắp hồi phục hoàn toàn rồi nhỉ? Di chuyển không còn khó khăn nữa đúng không? Ngày mai đến trường thì mặc một bộ đồ thể dục mùa thu, trưa tôi đưa cậu đến phòng huấn luyện."
"Tốt, cũng tự giác đấy."
Tuy linh sư chủ yếu đối phó với quỷ hồn bằng linh lực chứ không phải nắm đấm, nhưng có lúc nhiệm vụ diễn ra trong điều kiện cực kỳ khắc nghiệt, thể lực không tốt thì không chịu đựng nổi.
Thời Xán vươn tay về phía Lâm Trục Nguyệt.
"À đúng rồi, có tin tốt đây."
Lâm Trục Nguyệt vô cùng miễn cưỡng trả lời:
"Tôi để sẵn hai bộ đồ trong ngăn tủ ở trường rồi."
Thời Xán tay trái xách túi, tay phải cầm thiệp mời và túi khoai lát Lâm Trục Nguyệt mong mỏi, đứng dậy đi ra cửa:
"Mai gặp lại."
Thời Xán kéo ghế ngồi xuống. Anh vừa từ Tần Lĩnh về, người bám đầy bụi đất, mới tắm rửa thay đồ ở phòng thay đồ trong trường xong, tóc còn phảng phất mùi dầu gội giá rẻ đặc trưng của Thiên Thành, thứ mà chẳng mấy khi bị dùng tới. Thời Xán
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền