ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Chào Mừng Đến Học Viên Linh Sư

Chương 70. Quả nhiên là coi nhà anh như quán cà phê mèo thật rồi

Chương 70: Quả nhiên là coi nhà anh như quán cà phê mèo thật rồi

Thời Xán lái xe đưa Lâm Trục Nguyệt về nhà.

Lâm Trục Nguyệt vừa ra khỏi gara, ánh mắt đã dính chặt lấy mấy khóm hoa cỏ. Nhà Thời Xán có một bức tường hoa, trồng loài nguyệt quý mini tên là

"Ban công nước trái cây"

, nở hoa quanh năm, cánh hoa từng lớp xếp chồng, hiện lên sắc cam hồng dịu dàng mà kiều diễm.

Biệt thự nhà họ Thời có quy mô khá giống nhà họ Văn, biệt thự ba tầng độc lập, cộng thêm tầng hầm nữa là năm tầng.

Bốn phía trước sau trái phải đều có sân vườn, trồng đủ loại hoa cỏ. Nhà họ Thời thuê riêng người làm vườn, chăm sóc sân vườn rất tỉ mỉ, trông rất đẹp mắt.

Trong sân còn có hồ cá Koi, bên hồ lát đường đá, dựng một cái đình nhỏ theo phong cách cổ, rất thích hợp để ngắm cá và cho cá ăn.

Thời Xán xoay tay nắm cửa biệt thự, nói:

"Đừng nhìn nữa, mau vào ăn cơm thôi, chẳng lẽ cậu không thấy đói à?"

Lâm Trục Nguyệt theo Thời Xán vào nhà.

Quản gia nghe thấy tiếng ngoài cửa, vội vàng bước tới:

"Cô Lâm cũng tới à? Dép không vừa chân sao? Có thể mang tạm dép dùng một lần không? Lần sau mua đồ sinh hoạt sẽ chuẩn bị loại cỡ lớn hơn."

Lâm Trục Nguyệt nhận lấy đôi dép dùng một lần mà quản gia đưa cho, nói:

"Cái đó... không cần chuẩn bị dép riêng đâu ạ, cháu chỉ là khách thôi, cũng không dùng đến... như vậy thật sự phiền quá..."

Quản gia thoáng lộ vẻ ngạc nhiên, hỏi:

"Sao cô lại nói mình là khách chứ?"

Thời Xán đứng sau lưng Lâm Trục Nguyệt vội vàng lắc đầu, còn đưa tay đặt lên môi ra hiệu cho quản gia im lặng, đừng nói nữa.

"Dép dùng một lần là được rồi ạ!"

Người cô cao, bình thường mang giày cỡ 39 hoặc 40, đi dép ít nhất cũng phải 41. Kích cỡ này đã loại bỏ phần lớn các mẫu dép nữ rồi, thi thoảng đến nhà người khác chơi, cô thậm chí còn phải đi dép nam.

Nhà Thời Xán dùng loại nước rửa tay kháng khuẩn bình thường của Safeguard, sau khi rửa xong, tay cô vẫn còn lưu lại mùi hương rất rõ, nhưng không đến mức khó chịu.

Lâm Trục Nguyệt vào nhà vệ sinh rửa tay.

Quản gia hơi nghiêng người nhường đường, nói:

"Bữa trưa đã chuẩn bị xong rồi, mời cô Lâm đi lối này."

Cô và Thời Xán ngồi đối diện nhau trong phòng ăn.

Trên bàn ngoài món sườn kho hành còn có khoai tây xào, nấm trà xanh xào đậu đũa, cần tây xào mộc nhĩ và canh trứng cà chua. Có vẻ vì lo cô hiện giờ không ăn được cay, nên trong các món ăn không hề có một miếng ớt nào.

Thời Xán lại đưa đũa và thìa cho cô, nói:

"Với trình độ rụng lông của Bánh Mì, nếu nó có mặt trong phòng ăn thì cậu chắc chắn phải ăn một bụng lông mèo. Nhà tôi cũng không phục vụ cơm trộn lông."

Thời Xán ấn nhẹ nắp nồi cơm điện, cầm vá và bát lên, xới đầy một bát cơm đưa cho Lâm Trục Nguyệt.

Ban đầu Lâm Trục Nguyệt còn thấy bát cơm hơi đầy, nhưng ăn cùng với sườn kho hành, ăn một hồi thì đã thấy đáy bát rồi.

Món sườn kho hành nhà Thời Xán là món sở trường của đầu bếp, làm cực kỳ ngon.

Thời Xán ăn nhiều hơn cô, ăn hẳn hai bát cơm.

Lâm Trục Nguyệt vừa ăn vừa có chút tiếc nuối nói:

"Thật ra tôi không ngại ăn cả bụng lông mèo đâu."

Ăn xong, Lâm Trục Nguyệt theo Thời Xán lên lầu xem mèo.

Phòng mèo nằm ở tầng ba, nhờ hệ thống lọc không khí tốt nên trong phòng không hề có lông mèo bay lung tung. Robot hút bụi đang vừa

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip