Chương 74: Mới tiêm adrenaline đấy à?
Tỉnh Thương Ninh cách Thiên Thành rất xa, nếu lái xe thẳng đến đó thì dọc đường cũng cần phải tìm chỗ nghỉ qua đêm.
Cả nhóm bốn người đều không muốn ngủ tạm ở trạm dịch vụ ven cao tốc nên quyết định rời cao tốc sớm rồi tìm một khách sạn trong nội thành Thái Hòa để ở. Tuy chỉ là thành phố nhỏ, thu nhập bình quân không cao, nhưng khách sạn cũng đạt chuẩn bốn sao, thuê hai phòng tiêu chuẩn một đêm cũng chỉ 760 tệ, hơn nữa còn có thể làm đơn xin phủ Linh Sư chi trả.
Chỉ có điều cách làm của khách sạn hơi... mất cảm tình. Cả nhóm bốn người ở hai phòng tiêu chuẩn, nhưng khách sạn chỉ phát đúng hai phiếu ăn sáng, mỗi phòng một phiếu. Nếu cả hai khách trong phòng đều muốn ăn sáng thì phải tự bỏ tiền mua thêm.
Khách sạn có phòng tập thể thao với thiết bị khá hiện đại, chỉ là không có huấn luyện viên.
Thời Xán vừa thấy phòng tập đã gọi điện lôi Lâm Trục Nguyệt đến phòng đạp xe thể lực.
Xe đạp ở đây đều khá hiện đại, trên tay lái gắn màn hình cảm ứng có một trò chơi để những người đạp xe có thể thi đấu với nhau trong game, ai đạp đến đích trước sẽ được thưởng trái cây chiến thắng.
Trước khi Lâm Trục Nguyệt chuyển tới Học viện Linh Sư đã đạp xe đi học hơn một năm, cô tin mình sẽ đạp tốt hơn Thời Xán.
Kết quả... cô thua hai ván liên tiếp.
Lâm Trục Nguyệt mệt đến thở hồng hộc, vừa hỏi vừa ngả lưng ra sau:
"Mới tiêm adrenaline đấy à?"
Thời Xán hỏi ngược lại, giọng đầy vẻ thách thức:
"Sao cậu không hỏi tôi có dùng thuốc kích thích không luôn đi?"
Thời Xán cầm khăn lông lau mồ hôi trên cổ rồi rót chút nước điện giải, thoải mái ngồi trên yên xe hỏi:
"Làm thêm một vòng nữa không?"
Lâm Trục Nguyệt đã mệt lả, cô ngồi bệt trên băng ghế dài dựa sát tường, tay chân duỗi thẳng loạn xạ, chẳng buồn động đậy như một con cá chết. Cô liếc nhìn cái khăn nhưng vẫn nằm yên không di chuyển.
Thời Xán xuống xe, lấy từ túi nilon ra một chiếc khăn tắm mới, đưa cho cô, nói: "Lau đi."
"Cậu bị gì vậy?"
Thời Xán bực mình, cầm khăn xoa loạn trên đầu cô, mặc kệ cô phát ra mấy tiếng "úi úi" đầy uất ức. Xoa xong, anh dúi cho cô một chai nước điện giải, nói:
"Cậu cũng kiệt sức rồi, hôm nay tập đến đây thôi. Nhớ uống nước bù điện giải, về phòng phải xoa bóp chân, nếu không mai sẽ đau đấy."
Lâm Trục Nguyệt nhớ lại, lúc mình bị thương, Thời Xán ôm cô rất dễ dàng, như thể không tốn tí sức nào.
Về phòng, Lâm Trục Nguyệt tắm sơ qua rồi ngâm mình thêm nửa tiếng trong bồn. Vừa ngâm vừa than thở với Văn Mịch Yên đang đứng dưỡng da trước gương:
"Thể lực của cậu ấy đúng là kinh khủng thật."
Cô ngâm mình trong bồn tắm, vừa ngáp vừa nói:
"Tôi cảm giác mình kéo được hơn 30 kg là hết mức rồi."
Văn Mịch Yên quay đầu nhìn thân hình mảnh mai đang chìm trong nước của Lâm Trục Nguyệt, gần như không có đường nét cơ bắp nào.
"Vì cậu gầy quá mà."
Văn Mịch Yên vừa thoa tinh chất lên mặt vừa nói:
"Chịu thôi. Có lần cậu ấy và Diệp Dương Gia đi làm nhiệm vụ bắt quỷ nước, hai bên kéo qua kéo lại, con quỷ đó không kéo thắng nổi bị cậu ấy lôi thẳng lên bờ. Cậu không biết chứ quỷ dưới nước khỏe lắm, phủ Linh Sư từng thử nghiệm rồi, có con sức kéo đo được cỡ 180 kg cơ."
"... Có lẽ cũng từ lần ấy mà Diệp Dương Gia không dám mở miệng chọc cậu ấy bằng câu "có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền