Chương 76: Các người coi lời tôi như gió thoảng bên tai sao?
Buổi chiều, cuối cùng bọn họ cũng đến địa phận tỉnh Thương Ninh, nhưng còn một đoạn đường rất dài nữa mới tới thôn Bạch Thủy.
Tỉnh Thương Ninh nhiều núi, đường cao tốc cứ chạy một đoạn là phải xuyên qua hầm. Trong hầm lại giới hạn tốc độ. Người lái xe cũng đã đổi từ Diệp Dương Gia sang Thời Xán, nhưng rất nhanh lại đổi về.
Thời Xán vốn đã không vui vì bị ép tham gia nhiệm vụ này, trong lòng bực bội lại gặp tình trạng giao thông kiểu đó thì càng khó chịu, khi lái xe cũng trở nên gắt gỏng, cuối cùng dứt khoát trả tay lái lại cho Diệp Dương Gia.
Sau khi xuống cao tốc, bọn họ đi tiếp trên quốc lộ, đi mãi rồi thì vào núi. Trong núi tuy có đường nhưng chỉ là một con đường đất chưa được trải nhựa hay lát gạch, mặt đường gồ ghề. Lại còn có cả những đoạn đường lên xuống dốc, con đường đất quanh co men theo sườn núi, một bên là núi cao sừng sững, một bên là vách đá dựng đứng. Hơn nữa đường không đủ rộng, Thời Xán đã không ít lần cảm thấy không thể đi tiếp được nữa, muốn quay xe lại.
Nhưng chiếc SUV cũ kỹ của họ vẫn miễn cưỡng lết được đến nơi cần đến.
Thôn Bạch Thủy nằm sâu trong núi, trong thôn ước chừng có khoảng 30 hộ dân, nhà cửa thì vừa cũ vừa nát. Hộ mới nhất là ngôi nhà tường trắng ngói đen nhưng tường đã hoen ố, dưới mái hiên giăng đầy mạng nhện, thậm chí còn có một tổ chim én.
Thời Xán ấn còi thật mạnh, tiếng còi xe chói tai vang lên như cảnh cáo:
"Cẩn thận tôi cán qua người ông bây giờ."
Chiếc xe dừng lại. Thời Xán tắt máy rồi bước xuống. Lâm Trục Nguyệt, Văn Mịch Yên và Diệp Dương Gia cũng lần lượt xuống xe.
Trưởng thôn từ trong nhà bước ra, hỏi:
"Tiểu Lận, mấy vị khách mà cậu nói đến rồi à?"
Người ra đón đoàn của Lâm Trục Nguyệt là người đã báo cáo hiện tượng dị thường ở thôn Bạch Thủy lên phủ Linh Sư, một người đàn ông ngoài bốn mươi, để râu tóc, mặc bộ đường trang trắng khuy đen trông khá đĩnh đạc.
Vừa thấy trên xe có hai cô gái, ông ta lập tức nổi giận:
"Tôi đã nói rõ với phủ Linh Sư rồi cơ mà? Đến xử lý chuyện này phải là nam, không cần nữ! Các người coi lời tôi như gió thoảng bên tai sao?"
Thời Xán thản nhiên nói:
"Thôi bớt kêu ca đi, chúng tôi còn chưa than đâu. Ông tên gì, xưng hô sao đây?"
"Phải, như gió thoảng bên tai đấy. Mau tránh ra, đừng cản đường."
Tuần tra viên hầm hừ chỉ chỗ cho họ đỗ xe, không nói thêm nữa.
Thời Xán khẽ kéo Lâm Trục Nguyệt ra sau mình, nghiêm túc cảnh giác giới thiệu:
"Tôi là Thời Xán, linh sư thực tập trực thuộc phủ Linh Sư của Cục An Ninh Quốc Gia. Được giao nhiệm vụ đến xử lý hiện tượng dị thường mà ngài Lận phát hiện. Tôi là tổ trưởng nhiệm vụ lần này, ba người họ là tổ viên: Lâm Trục Nguyệt, Văn Mịch Yên và Diệp Dương Gia. Chúng tôi sẽ xử lý hiện tượng trong thôn sớm nhất có thể."
Thời Xán mở cốp, lấy ra hai cặp vòng tay. Như thường lệ, Thời Xán và Lâm Trục Nguyệt đeo vòng đỏ, còn Văn Mịch Yên và Diệp Dương Gia đeo vòng xanh.
Lâm Trục Nguyệt đã từng đeo vòng tay này trong nhiệm vụ đầu tiên. Giữa hai chiếc vòng tay cùng màu sẽ có một "sợi dây" mà người thường khó có thể nhìn thấy, các đồng đội có thể thông qua sợi dây này để xác định vị trí của nhau.
Lâm Trục Nguyệt vừa đeo xong vòng, ngẩng lên nhìn ông ta.
Tuần tra viên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền