ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Chào Mừng Đến Học Viên Linh Sư

Chương 86. Tôi là robot hút bụi

Chương 86: Tôi là robot hút bụi

Bên ký túc xá, Lâm Trục Nguyệt đã lên giường ngủ từ sớm. Nhưng không hiểu sao cô cảm thấy hơi lạnh, dù hôm nay thời tiết rõ ràng cũng không tệ lắm. Cô trải tấm đệm điện lên giường, bật công tắc, rồi mới yên tâm chìm vào giấc ngủ.

Đang ngủ, cô bỗng thấy toàn thân khó chịu. Cảm giác buồn nôn, dạ dày đau âm ỉ, người nóng ran như thiêu đốt, hơi thở cũng hừng hực. Cô lồm cồm bò dậy tìm thuốc đau dạ dày và thuốc hạ sốt uống nhưng vẫn không thấy dễ chịu hơn. Trên bàn đặt hai vỉ thuốc: một là thuốc đau dạ dày rabeprazole, một là viên nang Ibuprofen hạ sốt. Anh cầm vỉ Ibuprofen lên xem, phát hiện thuốc đã... quá hạn hai năm.

Đến khoảng 1 giờ sáng, cô chợt cảm thấy có điều rất quan trọng cần ghi nhớ, bèn lấy điện thoại ra, mở ứng dụng ghi chú, gõ một hàng chữ:

"Tôi là robot hút bụi."

Ghi xong Lâm Trục Nguyệt mới thấy hài lòng, lại ngủ tiếp.

Lúc này, Thời Xán đột nhiên bừng tỉnh. Anh với tay lấy điện thoại đúng lúc màn hình sáng lên, một tin nhắn được gửi từ Lâm Trục Nguyệt hiện ra:

"Tôi là robot hút bụi."

Thời Xán: "... ?"... Bệnh hả?

Thời Xán định ngủ tiếp, nhưng lại cảm thấy rất bất an. Linh cảm của anh rất nhạy, giác quan thứ sáu hiếm khi sai, nên anh quyết định tin vào trực giác, gọi điện thoại cho Lâm Trục Nguyệt. Gọi liên tiếp ba cuộc cũng không thấy cô bắt máy. Thời Xán nghi cô đã bật chế độ

"không làm phiền"

, đang định từ bỏ thì điện thoại đột nhiên kết nối được.

Anh bắt máy:

"Alo, mẹ ạ."

"Thằng nhóc này nửa đêm nửa hôm lại chạy đi đâu đấy?"

Giọng Thôi Di vang lên từ đầu dây bên kia.

Thời Xán nói thẳng:

"Lâm Trục Nguyệt sốt hơn bốn mươi độ. Chắc sốt đến mê man nên nửa đêm nhắn tin cho con, toàn nói năng linh tinh. Con không yên tâm nên đi tìm cậu ấy."

"Hai giờ sáng thì mặt trời đâu ra mà mọc?"

Thời Xán lái xe rất nhanh, chỉ vài phút đã phóng đến dưới tầng ký túc xá số hai nơi Lâm Trục Nguyệt ở. Anh đi thang máy lên lầu, quen cửa quen nẻo lật tấm thảm chùi chân trước cửa ký túc xá của Lâm Trục Nguyệt, lấy một chiếc chìa khóa rồi mở cửa ra.

Thời Xán đẩy cửa phòng ngủ. Lâm Trục Nguyệt đang mặc bộ đồ ngủ nhung, nằm thẳng trên giường, mặt đỏ bừng. Hàng mi dài mảnh khẽ rung rung, dường như ngủ rất không yên ổn. Lâm Trục Nguyệt sốt không nhẹ, dù cách một lớp áo ngủ Thời Xán vẫn cảm nhận được hơi nóng hầm hập tỏa ra từ người cô. Trên trán thì khỏi phải nói, sờ vào bỏng cả tay.

Thời Xán nhìn về phía chiếc bàn đầu giường.

"Người bình thường sao có thể sống lôi thôi đến mức này cơ chứ?"

Anh bật dậy khỏi giường, từ tủ quần áo vớ đại một chiếc áo khoác tròng lên người rồi cầm chìa khóa xe lao ra cửa.

Thời Xán vén chăn bế bổng Lâm Trục Nguyệt lên. Thời Xán bế cô xuống lầu bằng thang máy, đặt cô vào ghế phụ, cài dây an toàn xong mới vòng lại ghế lái rồi phóng thẳng đến phòng khám ở phía Tây thành phố.

Phòng khám này có cả Đông y lẫn Tây y. Bác sĩ Tây y rút máu xét nghiệm còn bác sĩ Đông y bắt mạch kết luận cô bị viêm dạ dày cấp, tình trạng dạ dày của cô vốn đã không tốt nên cần phải tĩnh dưỡng. Kết quả xét nghiệm máu rất nhanh đã có, số lượng bạch cầu là 16 chứng tỏ cơ thể thực sự bị viêm. Bác sĩ lập tức tiêm hạ sốt, kê đơn thuốc rồi cho truyền dịch.

Thời Xán vừa định ngồi xuống mép

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip