**Chương 91: Tôi sẽ dùng nghệ thuật bàn tay phải với cậu đấy**
Trời dần tối, du thuyền rời bến Ngọc Quỳnh Sơn. Tiệc đính hôn sắp bắt đầu, khách mời từ khắp nơi trên thuyền lục tục tập trung về sảnh lớn của bữa tiệc.
Nhân vật chính của buổi tiệc đính hôn là con trai của cậu Diệp Dương Gia, tên Tiêu Tử Hiên, năm ngoái vừa tốt nghiệp cấp Cao Đẳng của phủ Linh Sư, chỉ là một học sinh hạng xoàng của lớp ba. Nữ chính tên Kiều Tầm, đến từ phân hiệu Côn Luân, thành tích ở đó cũng được coi là xuất sắc, nhưng so với những "quái vật" của lớp Một ở trụ sở chính thì vẫn kém xa.
Tiệc đính hôn được tổ chức rất lớn, nhưng trình tự thì khá cơ bản. Hai nhân vật chính đi lại trong sảnh, tay cầm champagne, vừa dẫn theo một người hầu bưng khay đi xung quanh, vừa chào hỏi cụng ly với từng nhóm khách mời.
Thời Xán liên tục bị kéo lại trò chuyện, anh cảm thấy rất phiền nên trốn ra ngoài trước.
Anh ngoắc tay gọi, lập tức có một người giấy nhỏ bưng khay vượt qua đám đông, chạy nhanh về phía anh. Anh nhận lấy khay, cầm một chiếc bánh quy, rồi đẩy cả khay về phía Diệp Dương Gia, thân thiện hỏi: "Ăn không?"
Diệp Dương Gia thấy anh chìa khay ra trước mặt, lúng túng đáp: "... Ăn."
Trêu chọc Diệp Dương Gia xong, tâm trạng Thời Xán khá hơn hẳn.
Anh tìm thấy một góc khuất, vừa chui vào đã thấy Diệp Dương Gia cũng đang núp ở đó.
"Cậu cũng trốn ở đây à?"
Thời Xán hỏi.
Gương mặt Diệp Dương Gia trở nên nhăn nhó:
"Họ cứ hỏi tôi đã tìm được bạn gái chưa... Tại sao cậu không bị dí nhiều như tôi chứ?"
Thời Xán ngồi xổm xuống:
"Không giúp anh họ cậu tiếp khách sao? So với vị anh họ đó, những khách mời hôm nay chỉ cần có dính dáng đến linh sư, đều muốn tiếp cận cậu hơn đấy."
Thời Xán vỗ vai Diệp Dương Gia, hy vọng cậu có thể tận hưởng cuộc sống "hạnh phúc" sau này: "Người anh em, cậu có hai Linh Vũ đấy. Không phải song đao, song kiếm gì mà là song Linh Vũ. Giới linh sư coi trọng việc kết hôn, hy vọng đời sau thừa hưởng nhiều khả năng đặc biệt hơn, gen của cậu mạnh vậy biết đâu lại sinh ra "tên lửa
" luôn ấy chứ, nên cậu mới được săn đón."
Diệp Dương Gia chẳng hề mong chờ cái gọi là "tên lửa" đó, đến bạn gái cậu còn chưa có, vậy mà người ta đã coi cậu như đậu Hà Lan trong thí nghiệm lai tạo của Mendel, làm cậu chỉ biết ôm gối co ro một chỗ.
"Được người ta thích cũng tốt mà?"
Cùng lúc ấy, Kiều Tầm kéo Tiêu Tử Hiên bước tới.
"Xin chào." Kiều Tầm thân thiện hỏi:
"Em có uống rượu không?"
Lúc này Văn Mịch Yên đang ở giữa đám đông, tán gẫu vui vẻ với mấy người trẻ trạc tuổi. Cô ta đưa cho Lâm Trục Nguyệt một ly rượu, nói:
"Nồng độ cồn thấp nên không say đâu."
Lâm Trục Nguyệt trốn bên quầy thức ăn, ánh mắt cứ dán chặt vào đĩa nho và bánh kem trên bàn, cô rất muốn ăn nhưng lại sợ làm trôi lớp son trên môi. Cô nhìn ly rượu, chất lỏng màu vàng nhạt trong ly sóng sánh, phản chiếu ánh đèn lung linh của sảnh tiệc. Cô vươn tay, đáp:
"Tôi chưa từng uống, nhưng có thể thử một chút..."
Đúng lúc này, Thời Xán vươn tay chặn ngang ly rượu. Anh nâng ly rượu lên cao, nhìn dưới ánh đèn. Anh cười khẩy, trong mắt thoáng hiện lên vẻ giận dữ. Đôi mắt ấy ngày thường rất đẹp, nhưng khi tức giận lại đầy tính công kích, sắc bén như mắt sói. Anh đưa ly rượu cho Tiêu Tử Hiên, lạnh lùng ra lệnh: "Uống hết."
Tiêu Tử Hiên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền