Chương 65: Không thể tiếp tục nương tay
- Không còn…
Diệp Dương Thành khai xong khẩu cung rời khỏi, nhưng Diêm Chí Tường cùng cô gái mặc váy ngắn màu cà phê từ trong phòng thẩm vấn đi ra, sắc mặt ngây dại, hai người cơ hồ đồng thời nâng lên hai tay, ngây người nhìn xuống, trong miệng vô ý thức nỉ non:
- Không còn…như thế nào lại không còn…
Có lẽ nghe được lời thì thầm của đối phương, Diêm Chí Tường cùng Chu Thiến Thiến không hẹn cùng quay đầu nhìn đối phương, trên mặt Chu Thiến Thiến hiện lên vẻ đau khổ, cổ họng cảm thấy khô khốc:
- Tường ca, tôi…
- Năng lực của tôi biến mất, còn cô…
Nhìn thấy phản ứng của Chu Thiến Thiến, trong lòng Diêm Chí Tường đột nhiên chấn động, trên mặt lập tức lộ vẻ kinh hãi:
- Tại sao có thể như vậy!
- Tôi không biết, tôi không biết ah! Oa…
Chu Thiến Thiến ngồi xổm dưới đất, oa oa khóc rống, lúc này nhìn nàng giống như một đứa bé ba tuổi bị mất đi đồ chơi mình yêu thích, tiếng khóc rung trời.
- Đi trước đi.
Trong lòng Diêm Chí Tường tràn ngập mất mát cùng tuyệt vọng, nhưng dù sao cũng là đầu lĩnh tiểu đội bốn người, hắn không thể lộ ra vẻ khiếp đảm, chỉ phải cưỡng chế tâm tình thống khổ đi tới kéo Chu Thiến Thiến, lặng lẽ vỗ vỗ vai nàng.
Dìu Chu Thiến Thiến đi ra ngoài vài bước, Diêm Chí Tường khàn giọng nói:
- Nguyệt Hoa, đã chết…
- Tôi biết.
Nghe được lời nói của Diệp Chí Tường, Chu Thiến Thiến cắn môi gật gật đầu:
- Giống cái chết của Lục Vĩnh Huy như đúc, lúc nãy nghe công an nói qua.
- Bên chỗ Phương thúc, chúng ta làm sao trả lời?
Trong lòng Diêm Chí Tường có chút nặng nề, cha của Phương Nguyệt Hoa là sở trưởng sở công an tỉnh, trong tay nắm thực quyền, nếu cái chết của Phương Nguyệt Hoa không có lời giải thích hợp lý, như vậy…
- Cứ nói chi tiết đi…hiện tại tôi muốn rời khỏi nơi này.
Chu Thiến Thiến ngẩng đầu liếc mắt nhìn Diêm Chí Tường thật sâu, trong đôi mắt lóe lên vẻ nhát gan:
- Nơi này có quỷ…
- Ân.
Đề nghị của Chu Thiến Thiến được Diêm Chí Tường chấp nhận, hai người cùng nhau đi ra cổng đồn công an, dần dần bước chân càng nhanh, từ chạy chậm biến thành chạy như điên, thần sắc kinh hãi ngập tràn trên mặt.
Trong văn phòng trưởng trấn thuộc ủy ban trấn Bảo Kinh, trưởng trấn Trần Hướng Thành vừa nhận được báo cáo điều tra mà đồn công an gởi tới trong đêm liền nổi trận lôi đình.
- Chuyện ma quái? Ý của anh là, Lục Vĩnh Huy cùng Phương Nguyệt Hoa đều là bị quỷ giết chết?
Tay phải nắm chặt phần báo cáo, trên mặt Trần Hướng Thành tràn đầy tức giận, hung hăng đem phần báo cáo ném mạnh lên bàn làm việc, rít gào:
- Anh cho tôi là kẻ ngu xuẩn, hay nhận thức người khác là đầu đất? Chuyện ma quái? Con mẹ nó đi tìm con quỷ đến cho tôi xem!
- Trưởng trấn, tôi cũng không tin…
Nhẫn nhịn tiếng rít gào của Trần Hướng Thành, trên mặt Lâm Phong tràn đầy bất đắc dĩ, khác với Trần Hướng Thành đang nổi trận lôi đình, mặc dù hắn nói chuyện bình thường, thanh âm không lớn, ngược lại còn có vẻ nhỏ nhẹ:
- Nhưng vấn đề là lúc ấy toàn bộ mọi người đều nhất trí nhận định, chính là chuyện ma quái…Hơn nữa trên đường tôi đến nơi này, Lục Thế Minh con út của Lục Hồng Quân đã gọi điện thoại cho tôi, hắn cũng nói Lục Vĩnh Huy bị ma quỷ giết chết…
- Có người tin sao?
Lâm Phong giải thích làm cơn tức của Trần Hướng Thành giảm bớt rất nhiều, nhưng trên mặt vẫn tràn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền