Chương 73: Để ta trông chừng, nàng ra tay
Buổi tối mười giờ rưỡi, Diệp Dương Thành và phụ mẫu vất vả làm việc cả ngày tụ họp lại, kiểm kê thu nhập ngày hôm nay. Ba người mất hơn nửa canh giờ mới đếm xong toàn bộ, bao gồm tiền lẻ.
- Một ngàn... Năm ngàn... Chín ngàn... Ba vạn... Năm vạn...
Nhìn đống tiền đặt trên bàn, Diệp Dương Thành duỗi người nói:
- Năm vạn bốn ngàn tám trăm sáu mươi chín khối, bỏ đi tiền vốn thì số tiền lời khoảng một vạn rưỡi đến hai vạn.
Nghe Diệp Dương Thành nói, phụ thân Diệp Hải Trung, mẫu thân Ngô Ngọc Phương nhìn nhau, trợn mắt há hốc mồm:
-...
Một ngày, đây mới chỉ là thu nhập một ngày! Tuy vì là ngày thứ nhất khai trương hỗn loạn, sau này buôn bán trừ ngày nghỉ ra ít có hôm nào buôn may bán đắt như hôm nay. Nhưng nhìn số tiền này thì ngày sau một cửa tiệm mỗi ngày mang đến thu nhập năm, sáu ngàn cho Diệp gia là chuyện tất nhiên.
Một ngày năm ngàn, một tháng chính là mười lăm vạn, một năm là...
Trong phòng vang tiếng hít thở dồn dập của phụ mẫu. Trong lòng Diệp Hải Trung rối như tơ vò, cực kỳ phức tạp.
Phụ thân Diệp Hải Trung ngồi lặng đi một lúc sau thở hắt ra, trở về tâm tình bình thường.
Diệp Hải Trung nói với Diệp Dương Thành:
- Hãy chăm chỉ làm ăn đi, đừng vì thành tích hôm nay mà đắc chí, ngày tháng còn dài.
Diệp Dương Thành cười gật gù, nói với mẫu thân Ngô Ngọc Phương:
- Mẫu thân ngày mai hãy gọi điện cho đại cữu, kêu cữu trực tiếp cho ta số bên xưởng cung hàng. Trong tiệm có mấy mặt hàng hôm nay đã bán hết, cần tranh thủ thời gian nhập thêm. Bên đại cữu không rảnh, nếu mỗi lần nhập hàng đều làm phiền thì ta cũng thấy ngại.
Ngô Ngọc Phương không có gì phản đối, gật gù nói:
- Được rồi, ngày mai ta sẽ gọi cho đại cữu của ngươi.
Ngô Ngọc Phương tiếp tục bảo:
- Mau cất tiền rồi lên lầu ngủ sớm một chút, mở tiệm dễ nhưng khó giữ tiệm, ngày mai đừng ngủ quên!
Diệp Dương Thành cười gật đầu, nói:
- Ha ha, biết rồi.
Diệp Dương Thành gom tiền trên bàn nhỏ vào ba lô màu đen, đứng dậy ra khỏi phòng phụ mẫu, bước chân lên lầu.
Thu nhập hôm nay là năm vạn bốn ngàn tám trăm sáu mươi chín khối, thuần lợi nhuận một vạn rưỡi đến hai vạn? Lừa quỷ!
Nhìn trong tiệm buôn may bán đắt, nhưng vì giá cả hạn chế, sự thật là tiền kinh doanh cả ngày mới ba vạn, Diệp Dương Thành góp hai vạn hai vào.
Tức là hôm nay buôn bán đắt như tôm tươi chẳng những không lời một đồng mà Diệp Dương Thành còn lỗ tiền thuê nhà, tiền lương, điện nước vân vân. Cho mấy thẩm thẩm mỗi người một trăm năm mươi khối tiền, cho Diệp Cảnh Long năm mươi khối tiền tiêu vặt. Hôm nay Diệp Dương Thành lỗ thêm một ngàn ba trăm khối.
Mặc dù là lỗ tiền nhưng Diệp Dương Thành muốn có hiệu quả này, tin tưởng mấy ngày sau tin hắn mở tiệm kiếm tiền sẽ lan rộng trong bà con họ hàng. Khi đó Diệp Dương Thành thường xuyên lấy ra hai, ba vạn sẽ không gây chú ý.
Không ai cho rằng đằng sau buôn bán đắt lại là lỗ lã, dù Diệp Dương Thành chính miệng nói cũng sẽ bị cho rằng hắn không thành thật, đã kiếm được nhiều tiền còn giấu diếm bà con.
Một tiệm quần áo tổng diện tích mới khoảng năm mươi bốn thước vuông, dù bán đắt cỡ nào cũng sẽ không khiến đại nhân vật chú ý. Góp gió thành bão, có tiệm quần áo làm lá chắn, Diệp Dương Thành có kiếm được tiền bằng đường nào thì thoải mái
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền