Chương 89: Cường hóa ong vàng sơ giai
Trong Bảo Kinh Trấn chỉ có một sòng bạc quy mô lớn, đó là của người Lục gia mở. Trừ sòng bạc Lục thị có chút quy mô ra còn lại sòng bạc nằm trong chợ hoặc rừng núi heo hút.
Không ai giấu kín tin sòng bạc Bảo Kinh Trấn người đi nhà trống, cũng không người cố ý che giấu. Sau khi ba chiếc xe hơi định đến lấy tiền sau đó tay trắng trở ra, khoảng chín giờ mấy, mấy tay cờ bạc lắc lư chui vào ngõ nhỏ.
Ngay sau đó, tin tức sòng bạc Bảo Kinh Trấn đã không còn một ai nổ tung bên tai nhiều dân cờ bạc.
Đa số người thấy khó tin, nhiều người nghe tin này tự mình chạy đi xem, cuối cùng ra kết luận giống nhau. Sòng bạc Bảo Kinh Trấn thật sự không còn ai.
Không chỉ vắng người, nguyên sòng bạc lộn xộn, nhìn thoáng qua như vội vàng hốt của trong thời chiến loạn.
Nhiều người chứng thực tin tức này, đám người kinh doanh sòng bạc nhỏ hớn hở ra mặt. Người từng nợ tiền sòng bạc Lục gia thì pahạp phồng lo sợ không biết người của sòng bạc có tìm tới cửa không?
Người duy nhất thấy tức giận là các ông lớn Bảo Kinh Trấn.
Sở trưởng đồn công an, Lâm Phong biểu tình phức tạp nửa tức giận nửa vui mừng, nhưng đa phần là giận dữ.
Lâm Phong nghe cấp dưới báo tin, gã đứng bật dậy khỏi chiếc ghế.
- Lặng lẽ bỏ trốn sao?
Lâm Phong đi tới đi lui trước bàn làm việc, sắc mặt âm trầm.
Lâm Phong từng nằm trong số người bảo kê cho sòng bạc Bảo Kinh Trấn, mỗi tháng được hiếu kính số tiền không dưới năm vạn. Lâm Phong bán lương tâm làm nhiều chuyện che lấp cho sòng bạc, nhưng cầm tiền bôi trơn thì lương tâm gã không có gì bất an. Lấy tiền của người, tiêu tai giúp!
Nhưng bây giờ Lục Vĩnh Huy đã chết, sòng bạc Lục gia Bảo Kinh Trấn trong một đêm chạy sạch. Sòng bạc to lớn đừng nói là con người, thậm chí không thấy một con chuột!
Người sòng bạc rút khỏi Bảo Kinh Trấn, phe bị tổn thất nặng nhất là các ông lớn thói quen nhận lợi lộc. Mặc dù Lục gia có thế lớn tại Ôn Nhạc huyện nhưng cái kiểu ăn cháo đá bát thế này khiến đám sếp Bảo Kinh Trấn giận dữ.
Cơn giận của một, hai người không sao, ba hay bốn người còn nhỏ. Nhưng khi toàn bộ nhân viên chính phủ Bảo Kinh Trấn ôm lòng bất mãn, Lục gia đi rồi thì thôi, sau này muốn quay về sẽ cực kỳ khó khăn.
Cảm giác bực tức vì bị người đùa giỡn dâng lên trong lòng Lâm Phong, gã vừa tức giận vừa bó tay với Lục gia. Nhưng nói sao thì Lâm Phong không chấp nhận nhịn nhục như thế.
Lâm Phong có thể leo lên ghế sở trường đồn công an tất nhiên có chút nhân mạch. Lâm Phong đắn đo nhiều lần, gã cầm điện thoại trên bàn làm việc lên, bấm số điện thoại người quen hiện làm phó cục trưởng phân cục ở huyện. Lâm Phong báo cáo đầu đuôi những gì Lâm Phong làm trong Bảo Kinh Trấn.
Cuối cùng Lâm Phong đầy ẩn ý nói:
- Bên ta có lập hồ sơ người Lục gia và sòng bạc có liên lạc, kèm theo vài chứng cớ...
Không ai ngu ngốc. Lục Vĩnh Huy bắt điểm yếu của sếp lớn, dùng chính sách roi và kẹo ngọt buộc bọn họ đi chung thuyền. Đám quan cũng không ngu, mỗi người tự chừa đường lui cho mình. Ngày thường bọn họ tiếp xúc với Lục gia hoặc nhiều hoặc ít nắm giữ tội chứng, vào phút mấu chốt tự bảo vệ mình, bị buộc bất đắc dĩ thì đem ra. Dù không làm chết Lục gia cũng quyết tâm xé một miếng thịt xuống!
Bình thường cầm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền