Chương 92: Ngư Long chân quân rơi vào luân hồi
Đó là tiên cảnh trăm hoa đua nở, sương khói lượn lờ. Trong tầm mắt có vô số sinh vật kỳ lạ chưa từng nghe và thấy sinh hoạt trong tiên cảnh, không khí nhàn nhã làm Trần Thiếu Thanh đứng ngây như phỗng.
Biểu tình Trần Thiếu Thanh ngây ngốc, nhỏ giọng nói:
- Chắc... Chắc không phải ta xuyên qua đi?
Trần Thiếu Thanh ngây ngẩn nhìn mọi thứ trước mắt mình, cho rằng gặp may mắn xuyên qua trong truyền thuyết thì trên chín tầng mây vang tiếng rồng ngâm kinh thiên động địa.
- Grao!
Những sinh vật kỳ lạ đều quỳ gối, đầu chạm đất, bộ dáng cung nghênh thánh giá.
Trần Thiếu Thanh không hiểu ra sao, bản năng thúc giục gã quỳ xuống theo. Cơ thể Trần Thiếu Thanh run rẩy, bản năng sợ hãi khiến gã mất bình tĩnh.
Một giọng nam cực kỳ dịu dàng từ trên bầu trời vọng xuống:
- Đứng lên đi.
Thanh âm truyền khắp ngóc ngách tiên cảnh, các sinh vật cung kính quỳ nghênh trở về sinh hoạt bình tĩnh.
Trần Thiếu Thanh không dám đứng dậy, gã vẫn run cầm cập quỳ dưới đất. Cảm giác ngăn cách với chốn này khiến Trần Thiếu Thanh khủng hoảng, gã sợ mình làm ra sai lầm dẫn đến kết cuộc không còn mẩu xương.
Giọng nam dịu dàng tiếp tục vang lên:
- Ngươi, ngẩng đầu lên.
Thanh âm không chứa ác ý, Trần Thiếu Thanh nghe giọng nói của nam nhân này cảm giác rất thoải mái.
Trần Thiếu Thanh không dám quỳ tiếp, gã ngước đầu nhìn hướng phát ra thanh âm. Trần Thiếu Thanh suýt nhảy cẫng lên, biểu tình tràn ngập khó tin.
Trong không trung cách mặt đất năm, sáu thước có một con thần long màu bạc tràn đầy uy phong, thân hình dài vài trăm thước tạo thị giác cực kỳ rung động. Khiến Trần Thiếu Thanh thấy khó tin là đứng trên đầu thần long bạc to lớn chính là bằng hữu cực kỳ thân thiết Diệp Dương Thành của gã. Diệp Dương Thành mặc đạo bào trắng tinh, tay cầm phất trần cười tủm tỉm nhìn Trần Thiếu Thanh.
Trần Thiếu Thanh bị rung động tinh thần, nghe gã lắp bắp không nói nổi câu thứ hai là hiểu.
- Ngươi... Ngươi... Ngươi... Ngươi... Ngươi... Ngươi...
Một dấu hỏi to nổi lên trên trán Trần Thiếu Thanh, gã ngơ ngác nhìn Diệp Dương Thành, đầu óc trống rỗng. Bằng hữu thân thiết nhất từ khi nào biến thành thần tiên cao cao tại thượng?
Thần tiên đứng trên đầu rồng bạc nói một câu khiến Trần Thiếu Thanh thở phào:
- Ta, không phải là Diệp Dương Thành.
Trần Thiếu Thanh chưa thở ra hết thì nghe thần tiên nói:
- Nhưng Diệp Dương Thành chính là ta.
Trần Thiếu Thanh như vịt nghe sấm:
- Là... Sao?
- Ta là Ngự Long chân quân của tiên giới, quản lý chuyện tốt và xấu, nhân quả luân hồi trên thế gian. Tuy nhiên trong mấy chục năm phàm trần sinh linh đồ thán, oán niệm ngập trời, đế quân tiên giới giận dữ ra lệnh ta đầu thai luân hồi, rèn luyện trải đời.
Thần tiên tự xưng Ngự Long chân quân lộ biểu tình hồi ức, chậm rãi nói:
- Diệp Dương Thành mà ngươi quen là thể luân hồi của bản chân quân.
Trần Thiếu Thanh đọc nhiều tiểu thuyết internet nên khả năng chấp nhận cách nói này rất cao. Nghe Ngự Long chân quân nói đến đây Trần Thiếu Thanh đã hiểu một nửa, gã sợ hãi nhìn thần tiên kia.
Trần Thiếu Thanh rụt rè hỏi:
- Thế thì... Người tìm ta vì chuyện gì?
- Bản chân quân rèn luyện cần có thời gian, không thể trực tiếp can thiệp chuyện thể luân hồi làm. Một khi thể luân hồi của bản chân quân gặp tai bay vạ gió là bản chân quân sẽ lại luân hồi, chịu nỗi khổ luân hồi.
Ngự Long chân quân nghiêm túc nói:
- Vì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền