ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Chạy Mau! Ma Đầu Kia Tới!

Chương 55. Quỷ Kiến Sầu tiên sinh, ngài còn ở đây không? (2)

Chương 55 : Quỷ Kiến Sầu tiên sinh, ngài còn ở đây không?

Vấn đề là... Vạn khiếu.

Đây là sự thật sao?

Không phải nói bậy đấy chứ?

Trên thân thể có vạn khiếu hay không, hắn không biết.

Chỉ biết sau khi bước vào cảnh giới Pháp Thân, cần mở ra chín đại tổ khiếu, ba mươi sáu đại khiếu, bảy mươi hai tiểu khiếu, là có thể ngưng luyện Pháp Thân của khiếu cung.

Nếu tu luyện nhục thân pháp môn, cần mở ra một ít khiếu huyệt khác.

Thứ khiếu huyệt này, cần ngày qua ngày, năm này qua năm khác, dùng pháp lực rèn luyện, nói trắng ra, mỗi một đạo khiếu huyệt đều cần rất nhiều thời gian đi chồng chất.

Tuổi thọ con người có hạn, dù bước vào cảnh giới Pháp Thân cũng chỉ có thể sống hơn một trăm tuổi. Nếu không cách nào đúc thành đại đạo căn cơ, cũng chỉ có thể sống được hai trăm bốn mươi năm mà thôi.

Khai vạn khiếu...

Cho dù không ăn không uống, cái gì cũng không làm, mỗi ngày mở khiếu huyệt, đến chết cũng không mở ra vạn khiếu, không nói tới vạn khiếu, nếu hắn mở ra ngàn khiếu, không dám nói hoành hành thiên hạ, chí ít cùng cảnh giới, tuyệt đối có thể không kiêng nể gì mà đi ngang như cua.

- Nếu như thật sự là công pháp cường đại, ít nhất phải có khẩu quyết tâm pháp gì đó chứ?

Từ Lạc nghiêm túc nhìn.

Trên lụa vàng trừ hai hàng chữ ra thì không còn chữ dư thừa nào nữa.

Chỉ có một bức tranh, một bức tranh mực nước tối tăm như mực.

Bầu trời đêm bao la bát ngát, hiện đầy các ngôi sao.

- Chẳng lẽ cái gọi là ngôi sao này, chỉ chính là khiếu huyệt, cho nên... Đồ vật này cần cảm ngộ?

Từ Lạc đã từng nghe nói qua, một số pháp môn lợi hại cần phải không ngừng cảm ngộ mới có thể lĩnh hội ảo diệu trong đó.

Lập tức.

Liền tế ra thần thức cảm ứng.

Một canh giờ.

Hai canh giờ...

Ba canh giờ...

Suốt năm canh giờ trôi qua, ngay cả một sợi lông cũng không cảm ngộ ra.

- Chẳng lẽ tư chất ta ngu dốt, ngộ tính không được? Không thể nào?

Từ Lạc lắc đầu.

Linh căn của mình không được, hắn nhận.

Nhưng nếu như nói đầu óc không quá thông minh, dù có bị đánh chết cũng không nhận.

Hắn cảm thấy ngộ tính của mình cũng được, không nói độc nhất vô nhị, ít nhất cũng vạn người không được một.

Cũng không phải Từ Lạc tự kỷ, như Thập nhị Tự Chân Diệu bí quyết, hắn vừa học liền biết, trừ cái đó ra, một ít cấm chế loạn thất bát tao cũng một điểm liền thông, cho dù là Thập Phương Phệ Hồn trận, hắn căn cứ vào ngọc giản ghi chép, tìm tòi liền biết.

- Xem chừng, ta ăn thiệt thòi vì không có văn hóa.

Nghĩ tới nghĩ lui, Từ Lạc cảm giác hẳn là trụ cột của mình quá kém, đối với các loại khiếu huyệt cũng không hiểu rõ, thậm chí ngay cả tên của khiếu huyệt cũng không biết, cho nên tạm thời không cách nào cảm ngộ ra ảo diệu.

Thứ đồ chơi này rất giống một bài văn, đầu tiên ngươi phải biết chữ mới có thể hiểu được hàm nghĩa của văn chương, nếu ngay cả chữ cũng không biết, làm sao hiểu được?

- Trong dòng sông lớn như Ma đạo này, ta chỉ có thể xem như tôm tép mới nhập môn, cơ sở quá kém, phải bù đắp một chút mới được, nếu không, dù cho trong tay có pháp môn tuyệt thế, xem không hiểu, mọi thứ đều là nói suông!

Từ Lạc càng ngày càng có một loại cảm giác, đó chính là tu vi của mình tăng lên quá nhanh, cơ sở quá kém, dẫn đến thủ đoạn hộ đạo theo không kịp, như vậy, thời điểm đánh nhau,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip