Chương 79 : Ba vị lão gia hung tàn, âm thanh quỷ dị
Gió thổi mạnh, người bị thổi đứng không vững, ánh đèn trong tay cũng vặn vẹo mơ hồ, lúc sáng lúc tối.
Đại sư huynh Lý Đông cầm đầu quát lớn:
- Đừng để cho u đăng tắt!
Xoạt!
Mọi người không dám chậm trễ, lập tức thôi động pháp lực, làm cho đèn u trong tay càng thêm sáng ngời, vào thời điểm mấu chốt này, u đăng trong tay mọi người chỉ tỏa ra quang hoa bao phủ lấy mình, đều là cá nhân.
Ánh sáng của ngọn đèn trong tay Từ Lạc lại càng dính chặt vào áo bào trên người, ngay cả một chút xíu cũng không lộ ra ngoài.
- Cứu ta —— ta, pháp lực của ta không đủ...
Trương Diệu Huy phía sau thất kinh, đèn tối tăm, quang hoa trên người như ẩn như hiện.
Hắn ở bên ngoài cầm đèn, vốn đã tiêu hao đại lượng pháp lực, còn chưa khôi phục, liền đi theo đội ngũ vào đại mộ, lúc này vì ngăn cản hắc phong mênh mông, pháp lực trong cơ thể đã khô kiệt.
Mắt thấy sắp chống đỡ không nổi, vội vàng chạy tới phía trước Từ Lạc, muốn mượn u đăng của Từ Lạc bảo vệ mình.
Chỉ là.
Còn chưa chạy đến trước mặt, cánh tay Từ Lạc đã vung lên, vung một cái ném y sang bên cạnh.
- A——
Một tiếng kêu thảm thiết dồn dập truyền đến.
Sau một khắc.
Khí huyết trong cơ thể Trương Diệu Huy giống như lập tức bốc hơi, da dẻ khô nhăn, máu thịt mục nát, thân thể cứng ngắc, chuyển thành màu đen.
Trong nháy mắt, Trương Diệu Huy đã biến thành một cái xác khô, nhìn giống như chết đi ngàn năm, toàn thân đều là lông trắng.
Oành!
Trong đội ngũ môn nhân của Khô Mộc lão gia cũng có một người tiêu hao pháp lực, tử trạng giống như Trương Diệu Huy, mới chốc lát đã trở thành một bộ thây khô lông trắng, ngay cả hừ một tiếng cũng không kịp.
Đối với việc này, ai cũng không nói gì thêm, dù sao bọn họ đều đi theo lão gia vào trong đại mộ, không phải lần đầu tiên nhìn thấy có người chết bất đắc kỳ tử, cũng tuyệt đối không phải là lần cuối cùng, sớm đã chết lặng.
- Tiểu... Tiểu tử... Bọn ngươi... Thật to gan... Dám can đảm xông vào lăng mộ nương nương.
Một giọng nói già nua mà khàn khàn nương theo hắc phong bành trướng chậm rãi truyền đến, mọi người sợ tới mức trong nháy mắt dừng bước, mặt xám như tro tàn, hoảng sợ không thôi.
Bởi vì tất cả mọi người đều nghe ra được, âm thanh này cũng không phải Âm Nha.
- Khặc khặc! ——
- Quỳ Âm lão tổ, nhanh lên! Nhanh luyện đám nhãi con không biết sống chết này thành lệ quỷ.
Giọng nói của Âm Nha vang lên, trong đầu mọi người đều hiện ra một dấu chấm hỏi.
Chẳng lẽ Quỳ Âm lão tổ đã thành thây khô trên đỉnh đại mộ vẫn chưa chết?
Còn sống?
Ngay khi mọi người đang hoảng sợ, không biết làm sao, lại một tiếng quát sắc bén truyền đến.
- Đây là Âm Nha đang hù dọa các ngươi. Quỳ Âm lão tổ đã chết từ lâu ngàn năm trước. Là Âm Nha đang bắt chước lời nói của hắn, đừng sợ hãi, mau vào đi, tu vi của các ngươi không thể kiên trì được bao lâu!
Là giọng của Huyền Thuỷ lão gia.
Mọi người liếc nhau, không chần chờ, cầm theo đèn đen, đội hắc phong lông trắng thật lớn, đi tới phía trước cửa mộ.
Oành!
Trên đường lại có một người pháp lực khô kiệt, ngọn đèn tắt lịm, nguyên khí bốc hơi, trở thành một bộ thây khô lông trắng.
Những người khác nhất cổ tác khí, liều lĩnh chạy về phía cửa mộ.
Cọt kẹt..t..ttttt!
Gian nan mở ra cửa mộ, như ong vỡ tổ tràn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền