Chương 102
Khi đám người Kiều Nghệ trở lại trên núi thì trời đã chạng vạng tối, lúc sắp đến hang động, cô muốn ăn thịt thỏ cho nên gào khóc kêu mấy tiếng với Người đẹp ốm yếu, cũng không quan tâm Người đẹp ốm yếu có nghe hiểu hay không đã lập tức chạy ra ngoài rồi. Vào lúc này khi Thẩm Chi Hủ nhìn thấy hổ trắng nhỏ tung tăng chạy xa thì cũng không hoảng loạn như trước nữa, chỉ mỉm cười cưng chiều, đi vào hang động bắt đầu chuẩn bị cho bữa cơm chiều hôm nay.
Sau khi Kiều Nghệ rời khỏi Người đẹp ốm yếu chưa tới nửa tiếng đã săn được một con thỏ, trước tiên cô ăn no. Chỉ là việc săn bắt con thỏ thứ hai không được thuận lợi như con đầu tiên, Kiều Nghệ tìm kiếm rất lâu mới tìm được con thỏ thứ hai, cộng với thời gian đi săn, lúc cô ngậm con thở trở về thì trời đã tối.
Khi đến gần hang động, cô đột nhiên dừng lại, với thị lực cực tốt của mình, cô nhìn thấy một bóng người cao gầy đang đứng ở cửa hang. Đó chính là Người đẹp ốm yếu!
Mắt Kiều Nghệ đột nhiên sáng lên, ngậm con thỏ lạch bạch chạy tới.
"Người đẹp ốm yếu! Người đẹp ốm yếu! Tôi đã về rồi đây!"
Mãi đến khi hổ trắng nhỏ chạy nhanh tới hang động thì Thẩm Chi Hủ mới phát hiện ra cô, nỗi lo lắng vì cô đi đã lâu nhưng chưa trở về đã bị quét sạch. Anh đang chuẩn bị ôm bé hổ vào lòng nói một chút rằng cô không nên chơi đùa muộn như vậy mới trở về nhà, song khi nhìn thấy hổ trắng nhỏ ngậm một con thỏ to bằng nửa người của mình trở về, cả người anh cứng đờ tại chỗ.
Kiều Nghệ tùy ý ném con thỏ ở trên đất, không ngừng kêu lớn với Người đẹp ốm yếu.
"Gào" Người đẹp ốm yếu anh đang đợi tôi trở về sao?
Cô thấy ánh mắt của Người đẹp ốm yếu rơi vào trên người con thỏ thì đột nhiên cảm thấy rất hãnh diện. Sau đó, cô mới đi săn con thỏ thứ hai chuẩn bị mang về làm bữa tối cho Người đẹp ốm yếu.
"Gào" Đây là thỏ tôi bắt được đó! Người đẹp ốm yếu, anh nhìn xem tôi có giỏi không?
Thẩm Chi Hủ lấy lại tinh thần, đưa mắt nhìn về phía hổ trắng nhỏ, thấy lông quanh mép dính máu thỏ thì ngồi xổm xuống, lấy khăn từ bên trong không gian ra lau cho cô.
Kiều Nghệ không thích muốn lui về phía sau, nhưng lại bị Người đẹp ốm yếu nắm được gáy không thể trốn thoát được.
Kiều Nghệ: "..."
Cảm giác quen thuộc này là sao vậy nhỉ?"
"Hổ trắng nhỏ, đây là con thỏ do em săn được hửm?
"
Trước đó Thẩm Chi Hủ cho rằng hổ trắng nhỏ chỉ ăn trái cây rừng để sống sót qua ngày, bây giờ nhìn lại cũng không phải như vậy, cô còn đi ăn một số loại động vật nhỏ nữa."
"Gừ gừ" Đương nhiên rồi! Tôi rất giỏi đó!
Thẩm Chi Hủ đối mặt với ánh mắt đầy đắc ý kia thì nội tâm khẽ rung động.
"Hổ trắng nhỏ thật là giỏi."
Sau khi Thẩm Chi Hủ lau sạch lông ở mép của hổ trắng nhỏ, lúc này mới buông cô ra.
"Gừ gừ" còn không phải sao, tôi chính là con hổ con giỏi nhất đó.
Kiều Nghệ ỉ vào việc Người đẹp ốm yếu nghe không hiểu mình nói gì, mặt không đỏ tim không run tự khen bản thân, tiếp tục cúi đầu giữ lấy con thỏ, tiếp tục kêu.
"Gừ gừ!" Cho anh này cho anh này, tối nay có thể cải thiện bữa ăn rồi!
Thẩm Chi Hủ có hơi sửng sốt, một lúc lâu sau mới phản ứng lại được kinh ngạc nhướng mày:
"Đây là... Cho tôi sao?"
Anh gần như vừa nói xong thì thấy hổ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền