Chương 51
Thẩm Chi Hủ gắng sức giơ tay lấy chai nước khoáng trên người xuống, chật vật bò từ dưới đất dậy. Có lẽ cơn đau trên người đã giảm bớt nên lần này Thẩm Chi Hủ mới bò dậy thành công. Chỉ một động tác đơn giản như thế mà cũng khiến thái dương anh toát mồ hôi lạnh, có thể thấy được sức khỏe anh bây giờ yếu ớt cỡ nào.
Mặc dù không biết tại sao cơ thể anh hiện giờ còn yếu đuối hơn khi thức tỉnh dị năng ở kiếp trước, nhưng anh loáng thoáng cảm nhận được dị năng cũng trở về theo mình. Chỉ cần vượt qua thử thách này, anh có thể chậm rãi khôi phục.
Thẩm Chi Hủ ngồi xuống, lại ngước mắt nhìn về phía hổ trắng nhỏ, thấy dáng vẻ của cô còn cảnh giác hơn vừa rồi thì bỗng dưng thấy buồn cười. Hơn nữa nhìn hổ trắng nhỏ thú vị như vậy, anh cảm thấy cơn đau khắp người được giảm bớt rất nhiều.
Lúc trước khi anh hôn mê, Kiều Nghệ đã thấy anh rất đẹp rồi. Bây giờ anh mở mắt ra, cô mới hiểu được cái gì gọi là
"Vẽ rồng điểm mắt"
. Đôi mắt xinh đẹp sâu thẳm ấy đã hoàn toàn làm nổi bật đường nét của anh, khiến cho nhan sắc của anh lại đi lên vài phần.
*"Vẽ rồng điểm mắt" là câu thành ngữ bắt nguồn từ câu chuyện ly kỳ được truyền đời này qua đời khác của một danh họa thời nhà Lương mà trình độ vẽ đạt tới mức truyền thần...
Kiều Nghệ vẫn cảnh giác nhìn chằm chằm vào người đàn ông. Cô thấy anh có vẻ không hề sợ mình mà còn uống nước khoáng thì từ từ thả lỏng cái đuôi căng cứng, lén lút nhìn người đàn ông.
"Của em này, có cần nữa không?"
Thẩm Chi Hủ mở miệng cất lên giọng nói khàn khàn nhưng anh không thèm để ý, chỉ cầm chai nước khoáng bên cạnh làm động tác đưa cho cô.
Kiều Nghệ sửng sốt một chút, cơ thể lại lùi thêm một bước nhỏ về phía sau, cái đầu nhỏ còn lắc lắc, biểu thị ý từ chối.
Thẩm Chi Hủ thấy thế bèn cầm lấy uống một ngụm. Dòng nước mát lạnh chảy xuống cổ họng làm anh thoải mái híp mắt lại.
Thẩm Chi Hủ cảm thấy cổ họng thoải mái hơn, bây giờ mới ngước mắt nhìn về phía hổ trắng nhỏ. Thấy bộ dạng của cô vẫn có vẻ vô cùng đề phòng nhưng anh cũng không để ý, tiện tay mở cái ba lô bên cạnh ra, ngạc nhiên khi phát hiện bên trong còn chứa đầy bánh quy.
Kiếp trước anh cũng từng gặp phải động vật biến dị, những động vật biến dị đó đã thức tỉnh dị năng và tăng chỉ số thông minh. Mà hổ trắng nhỏ bên cạnh anh đây còn biết nuôi
"lương thực dự trữ"
, rõ ràng thuộc loài động vật biến dị, không biết là cô đã thức tỉnh dị năng gì nữa.
(Nội tâm Thẩm Chi Hủ: Gấp! Bị vợ "xem" như "lương thực dự trữ" phải làm sao? Online chờ chờ! )
Thẩm Chi Hủ cầm một túi bánh bích quy lên, nhẹ nhàng lắc lắc trước mặt hổ trắng nhỏ.
"Cho anh hả? Cảm ơn nhé."
Anh nói xong thì xé bánh bích quy ra, bắt đầu ăn từng miếng nhỏ trước đôi mắt ngỡ ngàng ngơ ngác bật ngửa của hổ trắng nhỏ.
Kiều Nghệ: ...
Ủa gì vậy hai? Sao người đàn ông này lại tự nhiên thế nhỉ? Chẳng lẽ ảnh không sợ mình hả ta?
(Kiều Nghệ: Quá ghê gớm, người đàn ông này đã khiến hổ chú ý rồi đấy!)
Có lẽ là lâu lắm không ăn gì.
Thẩm Chi Hủ chỉ ăn nửa gói bánh quy đã không ăn nổi nữa, anh không có ý định lãng phí phần còn lại, gấp túi lại chuẩn bị cho vào balo. Nhưng cách đó không xa, ánh mắt của hổ trắng nhỏ rất mãnh liệt làm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền