Chương 64
Nhìn thấy tâm trạng của Người đẹp ốm yếu hơi sai sai, Kiều Nghệ không nhịn được kêu lên một tiếng.
"Ngao..." Anh làm sao vậy?
Cùng lúc ấy, Thẩm Chi Hủ hơi giật mình, không khỏi nghĩ đến cảnh tượng anh mơ hồ nhìn thấy trước khi bất tỉnh ngày hôm qua. Cho nên, hổ trắng nhỏ là lo lắng cho mình nên đi tìm những loại thuốc này sao?
Anh cầm một hộp thuốc hạ sốt, ánh mắt dừng ở trên hộp, cảm xúc trong mắt anh sâu thẳm khó có thể nhìn thấu.
Đoán vậy, anh lôi chiếc ba lô màu đen ra, mở khóa lục lọi và tìm thấy mấy loại thuốc linh tinh, trong đó có một hộp thuốc hạ sốt.
"Cái này là cho anh hả?"
Thẩm Chi Hủ quơ quơ thuốc hạ sốt trong tay, thầm nghĩ hổ trắng nhỏ thật thông minh, còn biết được đây là thuốc con người có thể sử dụng.
"Ngao..." Đúng vậy.
Kiều Nghệ vừa trả lời vừa gật đầu.
Nhìn thấy vậy, sự dịu dàng trong mắt Thẩm Chi Hủ càng sâu hơn, một góc nhỏ của bức tường cứng rắn trong lòng anh thoáng sụp đổ. Hóa ra đây là cảm giác được quan tâm sao? Thẩm Chi Hủ chưa bao giờ nghĩ rằng cũng có một ngày mình cũng được quan tâm, cho dù đối phương không phải là con người, mà chỉ là một con hổ trắng gần như có thể coi mình là
"Lương thực dự trữ"
.
"Cảm ơn em nha."
Anh khẽ nói.
Đột nhiên Kiều Nghệ thấy xấu hổ, đặc biệt là khi bị Người đẹp ốm yếu nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng như vậy, mặt hổ của cô bắt đầu nóng lên, may là trên mặt có lông hổ che chắn, nếu không thì thật mất mặt hổ quá.
"Ngao..." Đừng, đừng khách sáo!
Ánh mắt Kiều Nghệ quét tới quét lui xung quanh, rõ ràng là không dám đối diện với Người đẹp ốm yếu. Đây là lần thứ hai Kiều Nghệ bị đả kích bởi nhan sắc của Người đẹp ốm yếu, cô nghĩ thầm, tại sao một người con trai lại có thể đẹp đến như vậy chứ, có còn chừa đường sống cho con gái không vậy? May là hiện tại cô mới chỉ là một bé hổ con, không cần phải đau đầu về vấn đề này.
Nhưng cô không biết dáng vẻ thẹn thùng của mình đã bị Thẩm Chi Hủ nhìn thấy hết, trong đôi mắt đen xinh đẹp hiện lên một nụ cười mơ hồ.
Hời ơi, còn biết xấu hổ nữa kìa? Thật sự quá đáng yêu.
Thẩm Chi Hủ lại thấy tay mình ngứa ngáy, đáng tiếc hiện tại hổ trắng nhỏ vẫn còn cảnh giác với anh, anh không thể bế cô lên sờ được. Anh tiếc nuối xoa xoa bàn tay mới vừa được chạm vào đôi tai tròn của hổ trắng nhỏ, như đang hồi tưởng lại cảm xúc vừa nãy.
Trong hang động yên tĩnh rất lâu, cho đến khi Thẩm Chi Hủ xé túi bánh bích quy, lúc này Kiều Nghệ mới nhìn sang, yên lặng nhìn anh ăn bánh. Thẩm Chi Hủ không thể phớt lờ ánh mắt của hổ trắng nhỏ, trong lòng đột nhiên xuất hiện một suy nghĩ.
Có nên cho ẻm ăn bánh bích quy không nhỉ?
Sau khi ăn no, Thẩm Chi Hủ định mở miệng nói gì đó thì hổ trắng nhỏ lại mở miệng trước.
"Ngao..." Anh hết sốt chưa? Có cần uống thuốc không vậy?
Hiện tại Người đẹp ốm yếu cũng đã ăn no rồi, hẳn là có thể uống thuốc rồi, đúng không?
Đáng tiếc Người đẹp ốm yếu không giống như mẹ hổ, không nghe hiểu được ý cô.
Nhìn ánh mắt khó hiểu của Người đẹp ốm yếu, Kiều Nghệ bất đắc dĩ phải dùng chân chỉ chỉ vào thuốc hạ sốt.
"Ngao..." Anh uống thuốc đi!
Thẩm Chi Hủ bừng tỉnh:
"Muốn anh uống thuốc đúng không?"
Kiều Nghệ gật đầu.
Thẩm Chi Hủ ngẩn người, đúng là lúc trước anh ngã bệnh nên bây giờ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền