Chương 68
"Em lại tìm được gì cho anh ăn vậy?"
Thẩm Chi Hủ thuận thế nhìn theo ánh mắt hổ trắng nhỏ, nhìn thấy một cái ba lô màu đỏ sậm, trong mắt lộ ra vẻ đã hiểu. Nhìn hổ trắng nhỏ ngoan ngoãn gật đầu, trong lòng Thẩm Chi Hủ xuất hiện một cảm giác không nói nên lời, một tay anh ôm hổ trắng nhỏ, tay kia chống lên đất muốn ngồi dậy. Cảm nhận được hổ trắng nhỏ muốn chạy trốn, bàn tay anh vỗ nhẹ lên đùi cô:
"Ngoan nào, đừng nhúc nhích."
Chất giọng của Người đẹp ốm yếu thật sự rất êm tai, đặc biệt là khi anh dùng giọng điệu vừa bất đắc dĩ vừa cưng chiều nói chuyện với cô, quả thực là phê chữ ê kéo dài không chịu được. Cô cũng rất thành thực thẳng đuôi, không phải do sợ hãi mà là bị giọng nói của Người đẹp ốm yếu làm cho tê dại.
Đến khi Thẩm Chi Hủ ngồi xếp bằng xong, anh lại để hổ trắng nhỏ nằm lên đùi của bản thân. Sau khi hai tay được tự do, lúc này anh mới cầm ba lô màu đỏ sậm lên, muốn nhìn thử xem hổ trắng nhỏ đã tìm về cho anh những thứ gì.
Anh lấy ra từng thứ một, thấy có bánh bích quy, khoai tây chiên, chocolate, sau đó anh cảm thấy vẫn còn có thứ gì, cho đến khi anh lấy ra... muối ăn, nước xốt nấu ăn, rượu nấu ăn, các loại gia vị linh tinh, anh lại thấy hơi kinh ngạc.
"Sao em lại mang những thứ này về vậy?"
Nhưng anh chỉ thấy hổ trắng nhỏ vẫy vẫy đuôi, giống như nghe không hiểu anh đang nói gì.
Thẩm Chi Hủ bất đắc dĩ nói:
"Những thứ này không thể ăn liền được, lần sau em đừng lấy nữa, có biết không?"
Nhưng hổ trắng nhỏ chỉ liếc anh một cái, trong ánh mắt dường như có ý tứ ghét bỏ. Thẩm Chi Hủ hoài nghi mình nhìn lầm rồi, đến khi nhìn lại lần nữa thì hổ trắng nhỏ đã dời tầm mắt sang chỗ khác.
Chắc chắn là nhìn lầm rồi, đúng không?
Tại sao hổ trắng nhỏ lại có thể ghét bỏ anh chứ?
Thẩm Chi Hủ lắc đầu bật cười, mở một túi bánh bích quy ăn lót dạ, trong lúc ăn cũng muốn đút cho hổ trắng nhỏ mấy miếng, nhưng hổ trắng nhỏ dường như không có hứng thú với bánh bích quy nữa. Cô không ăn miếng nào cả, trong lòng anh cảm thấy tiếc nuối, buộc phải ăn bánh bích quy một mình.
Sắc trời chậm rãi tối đi. Thẩm Chi Hủ thấy vậy mới nhớ tới cái bật lửa trong ba lô, bỗng dưng ngẩn người. Anh biết động vật biến dị rất thông minh, nhưng hổ trắng nhỏ trước mắt lại có hơi thông minh quá mức rồi nhỉ? Ẻm biết thứ gì anh có thể ăn được mới mang về, còn biết tìm thuốc đồng thời biết đốc thúc anh uống thuốc, thậm chí hiện tại còn muốn anh đốt lửa?
Giống như suy đoán của anh, Kiều Nghệ (trong hình dạng hổ trắng nhỏ) nhân lúc Người đẹp ốm yếu lơ là, nhanh chóng tránh thoát khỏi đùi anh. Cô lạch bà lạch bạch chạy ra cửa hang động, cắn mấy cành cây mình đã chuẩn bị lúc ban ngày vào.
Hổ trắng nhỏ thả cành cây xuống xong, lại đẩy ngã ba lô màu đỏ sậm, sau đó dùng chân moi cái bật lửa ra, cuối cùng đẩy nó đến trước mặt anh.
"Ngao" Trời tối rồi, anh đốt lửa đi!
Trong hang động tờ tờ tối, ánh mắt Thẩm Chi Hủ càng ngày càng sâu, anh nhặt bật lửa lên, chậm rãi thưởng thức.
Anh cảm thấy, một con động vật biến dị thức tỉnh dị năng cũng không thể thông minh đến mức này được, anh nghĩ chắc chắn đã từng có người dạy cô phân biệt những món đồ này.
Người đó sẽ là ai chứ?
Là chủ trước của cô sao?
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền