Chương 73
Tiếng chim hót líu lo vào buổi sáng. Bên trong hang động tối đen, có một cái đầu tròn lông xù xù ló ra từ trong chiếc chăn bông màu đỏ rực.
Kiều Nghệ khó khăn bò ra từ trong ổ chăn, cả thân hổ có hơi ngốc ngốc.
Ngày hôm qua, Kiều Nghệ đã cố gắng lôi kéo cái chăn bông này về là để bản thân thoát khỏi thân phận làm gối bông ấm áp, ai ngờ đêm đến trước khi ngủ cô vẫn bị Người đẹp yếu ớt dụ dỗ, vẫn bị anh ôm vào ổ chăn ngủ.
May là ban đêm trên núi rất lạnh nên Kiều Nghệ không thấy nóng nực khó chịu khi nằm trong ổ chăn.
Nghĩ như vậy Kiều Nghệ càng có tinh thần hơn, tối nay cô nhất định không để Người đẹp ốm yếu lừa gạt nữa, nếu không uy nghiêm của hổ nay còn đâu?
Sau khi Kiều Nghệ hạ quyết tâm xong thì lắc lắc thoải mái duỗi người cong eo. Trước khi ra ngoài cô nhìn thoáng qua Người đẹp ốm yếu, phát hiện anh vẫn còn đang ngủ, chòm râu hổ khẽ run lên, trong lòng âm thầm mắng anh đúng là đồ quỷ lười. Lúc này cô mới vui vẻ tung ta tung tăng rời khỏi hang động.
Buổi sáng hôm nay Kiều Nghệ tìm kiếm xung quanh một vòng, vẫn không tìm thấy con mồi nhỏ nào để cải thiện bữa ăn, cô đành phải dời tầm mắt lên trên người con thỏ.
Kiều Nghệ không cần tốn quá nhiều sức đã bắt về một con thỏ, sau khi ăn uống no nê, cô lại cảm thấy hàm răng hơi ngứa, muốn cắn cái gì đó cho thoải mái răng mình, cô đành nhiệt tình hăng hái cắn xương thỏ để mài răng.
Hãy nhìn đi, bây giờ Người đẹp ốm yếu này không sợ cô nữa, còn thường xuyên sờ mó người cô, không hiểu sao anh lại có cái sở thích đó nhỉ? Vốn dĩ lông của cô cứng ngắc không mềm mại mà anh lại yêu thích cứ sờ hoài. Cứ vậy lặp đi lặp lại như vậy khiến tính tình Kiều Nghệ càng tệ hơn.
Thẩm Chi Hủ không ngốc, tuy là anh không hiểu suy nghĩ của hổ trắng nhỏ, nhưng cẩn thận suy đoán thì vẫn hiểu được vài phần, anh lập tức cảm thấy dở khóc dở cười. Nhưng anh không nói gì, có lẽ cơ thể lạnh lẽo của anh lúc trước đã dọa hổ trắng nhỏ này.
Cứ nghĩ như vậy, Thẩm Chi Hủ lại không nhịn được mà xoa xoa cái đầu đầy lông hổ trắng nhỏ.
"Em có tâm quá, tôi cảm ơn nhé."
Kiều Nghệ hừ một tiếng, cô nhắm hai mắt lại nên không thấy được khuôn mày dịu dàng của Người đẹp ốm yếu, đôi mắt đen của anh chứa đầy ý cười.
Tối hôm đó, Kiều Nghệ nằm trên mặt đất bình tĩnh lại sau đó giơ móng vuốt chỉ chỉ cái chăn bông.
"Ngao ngao..." Tôi mang chăn bông về cho anh này, tối nay anh dùng nó đi, có hiểu không?
Thẩm Chi Hủ không hiểu:
"Em có ý gì?"
Thật ngốc nghếch.
Kiều Nghệ liếc nhìn Người đẹp ốm yếu một cái rồi tiếp tục chỉ vào chăn bông.
"Em muốn cho tôi sao?"
Thẩm Chi Hủ chợt hiểu ra.
Kiều Nghệ thấy anh đã hiểu, lúc này mới thu hồi lại móng vuốt về.
"Vì sao em lại muốn mang thứ này về cho tôi?"
Kiều Nghệ không nói gì, thầm nghĩ rằng không phải do anh xem tôi như cục bông ấm áp để ôm sao? Cứ tiếp tục như vậy tôi sẽ không còn sự uy nghiêm của hổ nữa.
Trong một khoảnh khắc, Kiều Nghệ nhịn không được kêu gừ lên, cắn lấy cái tay của Người đẹp ốm yếu.
Kiều Nghệ vẫn còn lo lắng cho thân thể bệnh tật của Người đẹp ốm yếu này nên không dùng nhiều sức để cắn, nhưng bỗng nhiên cô cảm thấy hàm răng có hơi ngứa, nhịn không được mà cọ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền