Chương 773: Căn cứ Thủ Đô (3)
Thẩm Chi Hủ đang định dùng 'siêu tuyệt chiêu' thì lại nghe thấy người trước mặt rầm rì mở miệng.
"Móng heo lớn*!"
(*) Chỉ đàn ông tồi (nhiều kiểu tồi)
Giọng điệu mềm nhũn yêu kiều, còn có chút run rẩy thật khẽ.
Thẩm Chi Hủ kinh ngạc, sau đó thấp giọng cười lên, tựa cằm vào vai cô, nói với giọng dịu dàng mà cưng chiều:
"Sao mà bé con đáng yêu đến thế nhỉ?"
Thực sự đáng yêu đến mức làm người ta muốn nuốt chửng cô luôn.
Kiều Nghệ có phần không chịu nổi, nếu còn tiếp tục nữa thì cô sợ là Người đẹp ốm yếu sẽ cầu được ước thấy mất. Cô thở gấp một hơi, may mà vẫn còn tỉnh táo. Cô không thể để cho người đàn ông xấu xa đằng sau mình được toại nguyện ý đồ được. Vừa nghĩ vậy, cô lập tức biến về lại hình dạng hổ trắng nhỏ.
Thẩm Chi Hủ cũng không ngờ cô sẽ giở chiêu này ra nên bất ngờ không kịp đề phòng, cơ thể hơi nghiêng về phía trước một chút. Phải qua vài giây anh mới kịp phản ứng lại, khuôn mặt tuấn tú hơi tối sầm lại.
Anh cụp mắt nhìn xuống, hổ trắng nhỏ hơn 100 kg đang 'vật lộn' với đống quần áo rơi lả tả dưới mặt đất.
Thẩm Chi Hủ vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, ngồi xổm xuống giúp cô cởi quần áo ra khỏi người, để cô bước ra khỏi đống quần áo.
Kiều Nghệ rung đùi đắc ý đi ra, thấy anh giúp đỡ nhưng cũng không cảm kích mà còn hừ lạnh một tiếng.
Móng heo lớn!
Thẩm Chi Hủ xoa xoa sống mũi:
"Biến trở lại được không bé con?"
Anh vẫn còn chưa thỏa mãn lắm đâu.
Mơ đi nhé!
Kiều Nghệ hồi phục được chút sức lực liên tục lùi ra đằng sau, như thể Thẩm Chi Hủ là thú dữ hay lũ lụt gì đấy.
Thẩm Chi Hủ nhướng mày.
Được thôi, không biến trở lại cũng được, không hôn được cô thì anh còn xoa được hổ cơ mà.
Thẩm Chi Hủ nghĩ vậy, sức mạnh không gian đột nhiên cuốn lấy cơ thể hổ trắng nhỏ, đưa cô đến trước mặt mình.
Kiều Nghệ: "???!!!"
Ăn gian!
Anh gian lận!
Kiều Nghệ tức giận trừng mắt nhìn Thẩm Chi Hủ.
Thẩm Chi Hủ cười híp mắt vuốt ve cái đầu lông xù của cô, càng vò càng mừng rỡ.
"Xoa em như bây giờ thích thật đấy bé con."
Kiều Nghệ: "..."
Móng heo lớn nói cái tiếng sói hổ gì vậy?
Cô tức giận giơ móng vuốt lên, hất bàn tay của anh đang làm loạn trên đầu mình ra.
"Gào gào!" Không được gọi em là bé con nữa!
Rõ ràng lúc hổ mẹ gọi mình như vậy cô chẳng có cảm giác gì mấy, tại sao chữ này thốt ra từ miệng Người đẹp ốm yếu lại làm cô xấu hổ chết đi được ấy?
"Bé con nói cái gì thế? Anh chẳng hiểu gì cả."
Thẩm Chi Hủ tỏ vẻ ngây thơ vô tội:
"Hay là em biến trở lại xem?"
Đến lúc này rồi mà anh vẫn còn không quên nhắc đến chuyện ấy.
Kiều Nghệ khịt mũi nhìn anh.
Móng heo lớn nói cái gì đó?
Hiện giờ cô không mặc quần áo, biến trở lại chẳng phải là để anh nhìn thấy sạch sành sanh à?
Mơ đê!
Với cả...
"Gừ gừ..." Đã bảo đừng có gọi người ta là bé con rồi cơ mà!
"Gào gào..." Coi chừng ma ma nghe thấy là bả cào chết anh đó!
"Gừ gừ..." Đến lúc đó còn khuya em mới đỡ cho anh nhé!
Không chỉ không giúp mà em còn vẫy cờ cổ vũ nữa cơ!
Thẩm Chi Hủ thực sự nghe không hiểu cô đang muốn truyền đạt cái gì, chỉ có thể vô tội bốn mắt nhìn nhau với cô.
Qua không lâu sau, bên ngoài lại truyền đến tiếng gõ cửa, Thẩm Chi Hủ nhíu mày, tâm trạng có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền