Chương 776: Căn cứ Thủ Đô (6)
Kiều Nghệ vẫn chưa biết chuyện đang xảy ra với ba người đàn ông, vẫn vui vẻ đi ra khỏi biệt thự.
"Đi thôi, đi thôi, đi thôi, chúng ta đi ăn đồ ăn ngon."
Cây non mini nhanh chóng bám vào quần của Kiều Nghệ, yên lặng làm một món đồ trang trí.
Hổ mẹ cũng từ từ đi ở bên người cô.
Ba người đàn ông còn lại nhìn nhau, sải bước đi theo.
"Đây là vịt quay nổi tiếng nhất thủ đô bọn anh, Tiểu Nghệ có muốn nếm thử một chút không?"
Từ xa, Kiều Nghệ cũng đã ngửi thấy mùi thơm của vịt quay, ngay cả hổ mẹ khinh thường đồ ăn của con người cũng nhẹ nhàng giật giật lỗ mũi, nhìn về phía cửa tiệm bán vịt quay kia.
Không cần Cố Hựu Kỳ dẫn đường cô cũng đã đi về phía cửa tiệm.
"Thơm quá đi mất..."
Kiều Nghệ liếm liếm môi, lúc đang định nói lấy mấy con thì cảm thấy bắp chân chợt căng cứng, là cây non mini đang bám vào và siết chặt lấy bắp chân của cô.
Tiểu Thụ này...
Cô cúi đầu nhìn cây non mini, cho dù không thấy gương mặt của nó, song cô có thể cảm giác được nó đang bày tỏ một niềm khao khát mãnh liệt.
Kiều Nghệ có hơi mềm lòng:
"Được rồi, trước tiên chúng ta đi tới phố buôn bán xem có gì ngon thì mua năm phần! Chị một phần, mama một phần, Người đẹp ốm yếu một phần, cây nhỏ cưng hai phần được không?"
Tinh thần của cây non mini trở nên vô cùng tốt.
[Có thật không, có thật không, có thật không?]
"Đương nhiên là thật rồi."
[U hu hu, hổ trắng nhỏ thật là tốt. ]
"Gọi bằng chị."
Cô cũng không biết cây non mini bị làm sao, cứ thích gọi cô là hổ trắng nhỏ giống như trước.
[Chị ơi, chị ơi, chị ơi, chị ơi]
Chỉ cần có đồ ăn, hổ trắng nhỏ muốn cây non mini gọi bằng gì cũng được, dù sao thì chỉ gọi mấy tiếng, cũng không rớt cái lá cây nào.
Cây non mini vui vẻ nghĩ.
Sở Thiên và Cố Hựu Kỳ thấy vậy, trong lòng giống như bị ngâm trong nước chanh, có hơi chua xót.
"Tôi thì sao?"
Hai người đồng thanh nói.
"Hả?" Kiều Nghệ sửng sốt, thấy bọn họ đều có vẻ hâm mộ cây non mini thì cảm thấy dở khóc dở cười.
Hai người này dù sao cũng lớn rồi, tại sao lại hâm mộ đứa con nhóc Tiểu Thụ này được nhỉ?
Nhưng mà hôm nay tâm trạng của Kiều Nghệ rất tốt, sau khi tính toán ngân hàng nhỏ của mình, cảm thấy mời thêm hai người nữa cũng không có vấn đề gì, vì thế hào phóng nói:
"Được rồi được rồi được rồi, đợi một lát nữa tôi sẽ mời hai người ăn đồ ngon!"
"OK!"
Cố Hựu Kỳ và Sở Thiên đều rất thỏa mãn, hai người lén lút nhìn Thẩm Chi Hủ giống như những đứa trẻ.
Đối với lần này, Thẩm Chi Hủ chỉ cười lạnh, dường như không đặt bọn họ vào mắt.
Hai người thấy vậy thì đều run rẩy, lý trí đột nhiên quay trở lại.
Chết tiệt, sao hai người lại có thể quên mất Thẩm Chi Hủ là một tên biến thái có tính chiếm hữu rất mạnh nhỉ?
Bây giờ hối hận có kịp không?
Kiều Nghệ lắc lắc đầu, sau đó ngẩng đầu hỏi chủ tiệm.
Chủ nhân của cửa tiệm là một ông chú trung niên hơi béo, ưỡn cái bụng tròn tròn, trên mặt cười ha hả.
"Cô gái à, cô lạ mắt thật đó! Chẳng lẽ là mới tới sao?"
Kiều Nghệ gật đầu.
Người đàn ông trung niên nghe xong, lập tức xốc lại tinh thần:
"Vậy cô nhất định phải nếm thử vịt quay nhà chúng tôi đi! Không phải tôi tự khen đâu, trước tận thế, vịt quay nhà chúng tôi nổi tiếng ngon lành ở thủ đô đấy!"
Trong
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền